Truyện ngắn: Cô gái bàn bên (Chap 16)

Truyện ngắn: Cô gái bàn bên (Chap 16)

Truyện ngắn: Cô gái bàn bên (Chap 16)

Tôi giật mình sau khi nghe nó nói, trong phút chốc, tôi quên mất luôn bản thân mình là ai ? Mọi thứ đứng hình, không gian xung quanh tôi biến mất. Chỉ còn lại câu nói của thằng Tùng văng vẳng lại bên tai tôi, nó lặp đi lặp lại, mỗi lần, từng phát một giữ giã thẳng vào tai tôi, à không, giã thẳng vào tim mới đúng. Một cảm giác đau khổ hơn bất cứ cảm giác nào mà tôi từng trải qua trước đó, mọi thứ mờ đi hết. Tôi không tin, tôi không tin điều đó. Tôi muốn lao vào và đấm chết nó ngay lập tức. Tôi cũng không biết vì sao mình lại muốn làm vậy nữa. Rồi mấy ông cán bộ đưa cái còng tay ra xích tôi về chuồng, tôi mới chợt tỉnh lại. Thằng Tùng nó vẫn chưa được thả, chỉ là nó đi theo chỉ chỗ cho mấy ông đến bắt tôi hay sao đấy. Mấy ông áo xanh tống tôi lên xe rồi chạy mất. Tôi nghe rõ mồn một tiếng chị Quỳnh chạy lại la hét, cùng với sự bất lực của lão Khánh.
- Anh làm gì vậy ? Sao lại để họ bắt thằng Hiếu đi, đồ vô dụng - chị Quỳnh liên tục đánh vào người anh Khánh ( chiếc xe đã khuất dần rồi, đoạn này tôi kể ngôi khác không phải ngôi số một )
Ông Khánh vẫn không nói gì cả, đôi mắt lão đỏ hoe lên, đó là lần đầu tiên lão cảm thấy bất lực và không biết làm gì cả.
- Anh nói gì đi chứ hả, sao cứ im lặng thế, nói gì đi, mang thằng Hiếu về cho tôi, nhanh lên.
Thực ra bình thường tôi không chú trọng việc tả tâm lý của chị Quỳnh, bởi vì chắc cũng không ai quan tâm cho lắm. Nhưng chị Quỳnh rất thương tôi, giống như anh Khánh vậy. Từ hồi quen anh Khánh bả ăn ngủ ở đây hoài, tôi cũng hay phụ bà làm mấy cái linh tinh, thi thoảng lão Khánh bận tôi còn đi theo xách đồ giùm nữa chứ. Đừng nghĩ bà ấy là gái quán bar, con người mà, con người chỉ có hai kiểu thôi. Tôi không biết các ông định nghĩa như thế nào, nhưng với tôi, chỉ có hai loại người : người có quả tim và người có tim cũng như đéo có. Và chị tôi thuộc kiểu số một.
- Tại sao ? Tại sao nó lại bị bắt hả ? Nói đi ? Hả hả.
Ông Khánh thẫn thờ đi vào nhà. Châm vội điếu thuốc và nhìn về xa xăm, vô định. Chị Quỳnh thì vừa khóc, vừa rối :
- Đúng rồi. Con Nhung, con óc chó. Em phải đi kiếm nó.
Có lẽ do buồn quá nên anh Khánh cũng đéo quan tâm cho lắm. Chị Quỳnh lấy vội cái nón bảo hiểm, xách xe chạy thẳng qua nhà con Nhung. Trời đụ, bả bấm mà nát mẹ cái chuông nhà nó rồi : ting ting ting ting ting ting....
- Ơ chị... - Nhung chạy xuống, mở cổng.
- Bốp ! Chị Quỳnh không nói câu nào, Nhung vừa mở cổng là bà vung một tát vào mặt con bé khiến nó cũng đéo hiểu cái gì vừa xảy ra nữa.
- Chị...
- Mày vừa làm gì ? Mày có biết mày đã làm gì không hả ?
Con Nhung lúc này mới vỡ lẽ, nó như đã hiểu được ý nghĩa của cái tát vừa rồi và khuôn mặt tức giận đầy đau khổ kia của chị Quỳnh.
- Anh Hiếu...
- Phải. Nó bị bắt đi rồi. Nó bị người ta bắt đi rồi đó, vừa lòng mày chưa ? Đúng là cuộc nói chuyện của mấy chị em với nhau, đến công an mà cũng đéo nói được. Chắc tại đang tức.
- Anh ấy quá ác độc, anh ấy không còn là con người nữa rồi, chị có biết anh Hiếu đã làm gì anh Tùng.... k..h...o...n..g...
Bốp ! Lại một phát tát nữa của chị Quỳnh. Nó kêu to hơn hồi nãy, chị Quỳnh điên tiết và không còn kiếm chế nổi cảm xúc của bản thân nữa.
- Em nói sai hay sao ? Anh Hiếu...
Bốp !
- Câm mồm con khốn nạn. Mày không biết hay mày cố tình không biết ?
Nó đau lắm, ăn ba cái tát cơ mà. Nhưng nghe chị Quỳnh nói thì trong đầu nó cũng có một dấu hỏi chấm.
- Mày không biết đúng không. Mày không biết gì hả Nhung. Nhìn ánh mắt nai tơ của mày làm tao phát ghét. Để chị mày nói cho mày biết. Một năm trước, mày biết được những gì về thằng Hiếu ?
Như gãi đúng chỗ ngứa, con bé rớm rớm nước mắt :
- Anh Hiếu đã phản bội em. Còn gì để nói nữa. Uổng công em đã tha thứ và vẫn luôn chờ đợi anh ấy, chị có biết một năm qua, em đau khổ như thế nào không ?
- Đau khổ à ? Mày đau khổ à ? So với những gì nó phải chịu, thì một chút đau khổ của mày có là gì ?
- Chị... nói gì em không hiểu - một dấu hỏi chấm to đùng trên khuôn mặt của em. Dù lúc ngu ngơ thì em cũng vẫn thật xinh đẹp.
- Nó đi học, và bị đám thằng Tùng bắt lại, trong ngay cái ngày nó hẹn mày đi chơi. Nó bị thằng Tùng trói lại và quay clip gửi cho mày. Nhưng thực chất nó đã làm ăn được cái đéo gì đâu ? Rồi mày, mày lại đi tin thằng đã hại nó ? Còn khốn nạn, mày...
Nhung như chết đứng ngay khoảnh khắc đó. Nước mắt em tuôn ra và chảy xối xả :
- Chị.. nói dối. Chị đang nói dối. Vậy tại sao cô gái đó lại có con của anh Hiếu ?
- Con thằng Hiếu ? Con nào của thằng Hiếu. Thằng Tùng bắt thằng Hiếu chơi một con cave. Nó vẫn chưa làm gì cả và con cave đó nó có chửa. Thật quá dễ dàng để nói đó là con của thằng Hiếu. Vậy tất cả trẻ em trên đời này đều là con của nó hả ?
- Không. Không phải. Chị nói dối. Chị đang nói dối.
- Con khốn nạn. Trả Hiếu lại cho tao, trả thằng Hiếu lại cho tao - nói rồi chị Quỳnh đưa tay lên định đánh con Nhung.
- Thôi đi.
Đúng lúc đó, anh Khánh chạy lại và hét lên. Kéo chị Quỳnh ra.
- Anh bỏ em ra. Hôm nay em phải cho con ngu này tỉnh ngộ. Con chó kia...
- Anh bảo đủ rồi mà - ông Khánh hét to lên làm hai chị em nó tí thì đái ra quần - anh xin lỗi nhưng anh không biết chị Quỳnh đã làm gì em rồi, có lẽ chị Quỳnh vẫn còn sock lắm. Để anh đưa chị Quỳnh về.
Nói rồi ổng dắt chị tôi lên xe. Nhung im lặng nhìn theo, chị Quỳnh cũng vậy, im lặng và lên xe, khẽ tựa đầu vào vai anh Khánh. Chị tôi lại khóc, khóc to hơn và thút thít nấc thành tiếng. Anh Khánh cũng vậy, lão chạy thật nhanh và cố mở to mắt ra, như thể tao đi nhanh gió thổi cay mắt quá, thực ra chỉ là giấu đi cảm xúc buồn bã đó. Mọi thứ như bùng nổ với Nhung ngay sau cuộc cãi vã với chị Quỳnh. Đau khổ, tự trách, tự dằn vặt, hối hận... đủ mọi loại cảm xúc dồn nén và tấp thẳng vào người con gái tôi yêu. Em ngồi gục xuống giữa cổng, ôm mặt vào đầu gối rồi khóc, em cũng không biết mình khóc đến bao giờ, chỉ biết là nó rất nhiều, rất lâu, lâu lắm, lâu vãi lone...
***
Lúc này thì mấy ông tướng đã đưa tôi với thằng Tùng về chuồng rồi. Nó chắc lại bị dắt đi nhốt, còn tôi ngồi trong cái phòng kín mít trước mặt thằng cán bộ mặt mũi đéo khác gì thằng mặt sẹo đánh nhau với tôi, hung tợn vãi cứt.
- Anh Hiếu, bây giờ tôi sẽ hỏi anh một vài câu hỏi, yêu cầu anh hợp tác.
- Dạ vâng, anh cứ hỏi.
- Vào lúc 19h đến 0h hôm đấy ( nói hôm đấy đi cho dễ hiểu ) , anh ở đâu và làm gì ?
- Em ở quán bar chơi.
- Tốt lắm, rất thẳng thắn. Thật trùng hợp là tối hôm đó đám anh Tùng cũng ở đó.
- Dạ vâng.
- Anh biết chứ ?
- Dạ em không biết. Em chỉ đến chơi với bạn thôi.
- Anh ở đó bao lâu.
- 11h khuya là em về rồi.
Địt mẹ nói câu cứng họng rồi chứ gì. 11h hơn chúng mày mới tới bắt thằng Tùng cơ mà. Ổng nhìn tôi, rồi đưa cái bút lên bàn, bấm cái nút tít một cái :
- Là anh đúng không Hiếu ?
- Ừ.
Wtf ? Tôi đang nghe cái đéo gì vậy. Bụng tôi nhói lên từng hồi, tôi không tin vào tai mình nữa. Là Nhung sao ? Vậy ra em đến tìm tôi là có mục đích à. Tôi cố cười để giấu đi cảm giác bị phản bội và thất vọng tột cùng.
- Anh giải thích sao về cái này ?
Tôi sock , như có luồng điện xuyên qua tai tôi và vang lên tận óc, một cảm giác thốn vcl. Nhưng vội gạt hết suy nghĩ qua một bên, lúc này tôi cần bình tĩnh hơn bao giờ hết :
- Đó chỉ là một cuộc nói chuyện bình thường thôi. Có gì không anh cán bộ.
- Đúng là nó rất bình thường nếu chỉ đơn thuần là vậy. Nhưng cô gái trong đoạn thu âm lại chính là người tố cáo anh có hành vi tàng trữ ma túy và vu khống cho người khác ? Trong đoạn thu âm anh cũng đã thừa nhận...
- Thừa nhận chuyện gì ?
Tôi cười và hỏi lại lão ấy. Lão trợn mắt lên nhìn tôi. Vội lấy cái bút ghi âm, tôi bật lại từ đầu cho lão nghe :
- Có phải anh không Hiếu ?
- Ừ
.....
Nghe xong, tôi lại cười rồi nhìn lão :
- Bằng chứng anh kết tội tôi, cũng thật quá đầy đủ. Anh biết bọn tôi nói về chuyện gì không ? Hay cứ ai ừ là anh bắt hết về đây à anh cán bộ ?
Ổng nín luôn. Rồi lại bối rối :
- Nhưng... nhưng anh đã nằm trong diện tình nghi là có liên quan đến vụ việc. Yêu cầu anh hợp tác trong quá trình chúng tôi thu thập chứng cứ...
- Điều 9 bộ luật tố tụng hình sự năm 2003, anh có biết nó ghi cái gì trong đó không ? Tôi nhìn lên lão, không cười cũng không có biểu cảm gì hết.
- Cậu.... biết rõ về luật vậy à ? Cậu là sinh viên trường luật ?
- Hihi không phải ? Tôi cố nhớ luật để giúp anh tôi lách luật - lần này tôi nhìn lão và cười.
- Cậu...
- Vậy nếu không còn gì nữa thì tôi té đây. Trong này lạnh quá.

Tôi mở cửa và gọi điện cho lão Khánh tới đón tôi. Chị Quỳnh nghe điện thoại mà khóc luôn mới ghê. Cứ ôi may quá ôi vui quá xá là vui nhà trai hăng hái bên gái có kém gì đâu... Má hai ông bà này làm như mình chết đi sống lại vậy. Trong lúc rảnh rỗi chờ đợi tôi cũng chẳng có việc gì làm, ngồi trước cửa đồn công an, châm điếu thuốc và nhìn ra ngoài đường. Tự nhiên tôi buồn và tủi thân quá. Mặc dù anh chị tôi quan tâm tôi lắm, nhưng không hiểu sao tôi luôn có cảm giác thiếu thốn thứ gì đó, rất quý giá và quan trọng. Mỗi lúc như vậy tôi lại trở về với quá khứ, mái tóc xanh quá đỗi quen thuộc đã khắc vào trong đầu óc tôi rồi, mãi mãi không thể biến mất được, một thói quen thật tàn nhẫn. Con tim tôi nó lại khóc, tôi thì đéo có khóc đâu, toàn đau tim thôi. Nhung à ? Tại sao em làm vậy với anh ? Em ghét anh nhiều đến vậy sao ? Thực sự trong mơ anh cũng không tưởng tượng được chuyện hôm nay. Có phải chỉ có mỗi anh là thằng ngốc khi cứ mãi cố chấp yêu em không ? Ai rồi cũng sẽ đi tìm hạnh phúc mới, và em cũng không ngoại lệ. Em đã rung động bởi thằng Tùng, và quên đi bức tranh hai ta cũng vẽ lên, chỉ trong một năm thôi sao ? Điếu thuốc hôm nay, tự nhiên cay đắng hơn bao giờ hết. Tôi loay hoay mở bao thuốc sau khi rít hết điếu vừa rồi, tôi có tật xấu là ngồi một mình đốt thuốc như thở kể cả ngoài đời lẫn trong truyện. Hết con mẹ nó thuốc luôn. Má chó thật chứ. Đang tính đứng dậy đi mua bao khác thì một bóng người lù lù xuất hiện trước mặt tôi, tiếng bước chân nặng nề và đầy tâm sự. Tôi nghe rõ tiếng thở như trách móc, từng nhịp từng nhịp một. Tôi ngước cái mặt đẹp trai của tôi lên để nhìn xem chuyện gì xảy ra. Và mọi thứ xung quanh tôi biến mất hết. Một hương thơm quen thuộc và mái tóc quen thuộc, em đang đứng ngay trước mặt tôi, đôi mắt đỏ hoe và ươn ướt lấp lánh sau làn tóc xanh dương quá đỗi quen thuộc. Em cúi xuống nhìn tôi, và giọt lệ lại lăn trên đôi má em. Như một giọt axit, nó nhỏ thẳng vào lồng ngực đang đập liên hồi và đốt cháy tất cả...

COMMENTS


Savoie Mont Blanc
Tên

Ẩm Thực cô gái bàn bên Công Nghệ dalat Du Lịch Đà Nẵng Điện Thoại Đời Sống Đơn phương cô bạn thân Game Hoa hồng xanh Học Tập Hội An Laptop Manga Music Như phút ban đầu Phim Sách Tam giác mạch Thế Giới Xe Thời Trang Thủ Thuật truyện ngắn ứng dụng hot
false
ltr
item
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation: Truyện ngắn: Cô gái bàn bên (Chap 16)
Truyện ngắn: Cô gái bàn bên (Chap 16)
Truyện ngắn: Cô gái bàn bên (Chap 16)
https://1.bp.blogspot.com/-CXfZpjphtt4/WQ1RoQ6EMbI/AAAAAAAADn4/rKwgz4sgl8sO6DlkPSQDQm77CvMQQPqrgCPcBGAYYCw/s640/song-chat-du-muc-tai-lang-BoHo-Homestay-da-lat-020.jpg
https://1.bp.blogspot.com/-CXfZpjphtt4/WQ1RoQ6EMbI/AAAAAAAADn4/rKwgz4sgl8sO6DlkPSQDQm77CvMQQPqrgCPcBGAYYCw/s72-c/song-chat-du-muc-tai-lang-BoHo-Homestay-da-lat-020.jpg
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/11/truyen-ngan-co-gai-ban-ben-chap-16.html
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/11/truyen-ngan-co-gai-ban-ben-chap-16.html
true
7605877820623998790
UTF-8
Không tìm thấy bài viết nào XEM TẤT CẢ Xem thêm Trả lời Hủy trả lời Xóa Bởi Trang chủ Trang Bài viết Xem tất cả CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM Chủ đề Lưu trữ Tìm kiếm Tất cả bài viết Không tìm thấy bất kỳ kết quả nào phù hợp với yêu cầu của bạn Quay về trang chủ để xem thêm tin tức mới nhất Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu thứ bảy Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu Thứ bảy Tháng một Tháng hai Tháng ba Tháng tư Tháng năm Tháng sáu Tháng bảy Tháng tám Tháng chín Tháng mười Tháng mười một Tháng mười hai Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 just now 1 phút trước $$1$$ phút trước 1 giờ trước $$1$$ giờ trước Hôm qua $$1$$ ngày trước $$1$$ tuần trước hơn 5 tuần trước Followers Follow NỘI DUNG MẤT DẠY Chia sẻ để đọc nội dung Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy