Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 6)

Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 6)

Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 6)

Bọn thằng Vũ chưa biết phải làm gì trong hoàn cảnh đó. Tụi nó chỉ biết cuối mặt xuống và cố ngồi nép vào tường. Con Phương tới cạnh thằng Quân, mỉm cười:
- Anh đợi em lâu không?
- À không, anh mới tới thôi em, mình đi nhé.
Thằng Quân kẹp tờ 20k xuống dưới ly cà phê. Nó đang loay hoay tìm khóa, tụi thằng Vũ hé nhìn ra rồi thụt vào thật nhanh, nhưng không nhanh bằng đôi mắt xinh đẹp của con Phương. Nó đã thấy tụi thằng Vũ, và thế là giọng nói lanh lảnh vang lên:
- Ê con lợn, ê Dương.
Thằng Quân giật mình, tụi thằng Vũ cũng giật mình, thằng Dương hỏi:
- Giờ sao mày? Ra mặt không?
- Ra thì ra, sợ đéo.
- Đi
2 thằng đứng dậy đi đến chỗ con Phương với hai nụ cười tự nhiên nhất có thể. Con Phương cũng cười, nó ngúc ngoắc mái tóc dài, hỏi:
- Ủa tưởng tụi mày đi đá banh chứ, sao rảnh rỗi mà ngồi đây uống cà phê vậy.
- À thì hôm nay không có kèo, ngồi không chán quá nên ra đây uống cà phê tán dóc ấy mà - Thằng Vũ nhanh miệng.
Thằng Quân nhìn thằng Vũ, rồi nhìn qua con Phương, hỏi:
- Ai vậy em, bạn em hả.
- Vâng, đây là Vũ bạn thân em, còn kia là Dương, bạn cùng lớp em. - Con Phương nhìn qua thằng Vũ rồi chỉ tay qua thằng Quân - Đây là anh Quân, học bên Ngô Quyền mà tao nói với mày đó.
Thằng Quân nhìn thằng Vũ bằng con mắt không được thoải mái cho lắm, rồi nó nhìn qua cái đứa mà con Phương gọi là "bạn cùng lớp". Thằng Quân lùi lại một bước, tỏ vẻ cảnh giác, nó nhếch mép cười:
- Mày chưa chết hả? Dạo này không thấy tăm hơi nhỉ, "tu" rồi à?
Thằng Dương một tay đút túi, một tay để sau đầu bước ra từ sau lưng thằng Vũ, mặt nghênh nghênh trông ngầu vãi lone. Thằng Dương hất hàm:
- Tao còn sống mà, xin lỗi vì làm mày thất vọng, tao tạm thời làm con ngoan trò giỏi thôi.
Thằng Vũ thì không bất ngờ gì, nhưng con Phương thì lại ớ lên một tiếng:
- Anh với bạn em quen nhau à, hay quá ta.
- Ờ cũng quen sơ sơ thôi - Thằng Dương nói như gầm trong miệng - Mà giờ bà định đi đâu với nó vậy.
- À tui với ảnh định đi chơi đó mà, bật mí nha, tui với ảnh đang hẹn hò đó, từ thứ 7 tuần trước lận. - Con Phương cười bẽn lẽn.
Chẳng đứa nào trong 2 thằng kia bị bất ngờ, vì tụi nó đều đã đoán trước, nhưng tim tụi nó chợt lỡ đi 1 nhịp, và nó nhói lên, "1 2 3 5 anh có đánh rơi nhịp nào không, nếu câu trả lời là có anh hãy đến ôm em ngay đi....." tụi nó lỡ một nhịp tim, tụi nó muốn ôm con Phương lắm, thật chặt, thật ấm áp, nhưng giờ con Phương nó thuộc về người khác rồi, nó không còn tự do nữa, nó đã là hoa có chậu, và chính nó đã công bố, đã thừa nhận mối quan hệ của nó và thằng Quân trước mặt 2 đứa kia. Thằng Quân nắm tay con Phương kéo ra ngoài:
- Thôi mình đi em, chào.
- Bye 2 đứa, mai gặp nha - Con Phương lại cười và quay lưng đi ra ngoài với thằng Quân.
Nụ cười ấy sao giờ khác lạ, nó vẫn đẹp như trước, có khi còn hơn, nhưng nếu bình thường, tụi kia sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc nhường nào, nhưng bây giờ nụ cười đó không còn đem lại sự ấm áp nữa, mỗi nụ cười bây giờ như xát muối vào vết thương giữa ngực, như lưỡi gươm đâm thấu trái tim 2 thằng kia, bởi nụ cười ấy giờ đã thuộc về ai kia rồi, nụ cười ấy giờ đang bên một ai đó khác, không phải bọn nó, không phải thằng Vũ hay thằng Dương. Đau thật đau, lâu thật lâu, bọn nó mới bình tĩnh lại, thằng Dương vỗ vai thằng Vũ, cả hai đứa im lặng, chẳng nói chẳng rằng, mỗi thằng một xe, nhà ai nấy về, không nói với nhau một lời, phải chăng nỗi cay đắng đã dâng tới tận miệng và khóa mõm bọn nó lại.
Thằng Vũ phóng xe về nhà, chiếc Wave ghẻ của nó bị xước mấy chỗ trên đường về, bởi nó đâm, nó cạ không biết bao nhiêu thứ trên đường. Nhưng cũng may, nó chưa quẫn trí đến nỗi không kiểm soát được tốc độ. Về nhà, nó leo ngay lên phòng, cởi cái áo thấm đầy mồ hôi, đóng cửa lại rồi chui ngay vào phòng tắm. Từng giọt nước chảy ào ào từ cái vòi sen xuống người nó, ướt tóc nó, ướt người nó, cả cái quần mà nó chưa kịp cởi. Ướt cả cái khuôn mặt đang đau khổ đó, nó đang khóc thật, hay đó chỉ là giọt nước từ vòi sen đang lăn dài trên má. Nước không vị, nó được học vậy, nhưng giờ đây, nó thấy nước đắng hơn bao giờ hết, đắng hơn cả món canh mướp đắng của mẹ nó ép ăn. Đắng hơn cả thứ thuốc mà khi nó bệnh, con Phương chạy lăng xăng đi mua. Và đắng hơn cả ly cà phê ở quán Chim Gõ Kiến mà nó với thằng Dương nhấm nháp mỗi ngày.
Thằng Dương khác thằng Vũ, nó không chui vào phòng tắm và khóc như phim Hàn Quốc, nó ngồi thừ trước dàn PC chị nó mua cho, dàn PC nó mong ước để chiến game, nhưng giờ nó chỉ có công dụng là phát nhạc của Mr.Siro, loại nhạc mà cư dân mạng khuyến cáo nên nghe khi thất tình. Nó mở cửa sổ, châm điếu thuốc và ngả người trên ghế. Khói cay làm mắt nó cay theo. Nhưng nó không khóc, nó mạnh mẽ hơn thằng Vũ nhiều. Thằng Dương ngồi thừ ra, nó chỉ ngồi như vậy cho đến khi điếu thuốc thứ 3 vừa tàn và mẹ nó gọi xuống ăn tối.
----------------------------------

Facebook thằng Vũ có 9 cái tin nhắn và 15 cái thông báo, 4 cái thông báo và 1 cái tin nhắn kia là do group và tin nhắn nhóm. Còn 8 cái tin nhắn còn lại đều có nội dung " Mày với con Phương chia tay rồi hả?" , và 11 cái thông báo kia đều là tag nó vào cái những tấm ảnh đi chơi mà con Phương vừa mới up lên 32 phút. Những tấm ảnh đó đều là ảnh chụp của nó với thằng Quân, tụi nó cười đùa, nắm tay, chu mỏ và bất cứ hành động quái đản gì để chụp hình. Nhìn con Phương, thằng Vũ phì cười, nhìn qua bên cạnh, thấy thằng Quân, thằng Vũ chảy nước mắt. Nó rep "Ừ" từng tin nhắn, từng cái một, một cách đau đớn và khổ sở chấp nhận. Bởi vốn dĩ, nó chỉ là thằng bạn thân, một thằng con trai trót yêu đứa gọi nó là bạn thân, trót yêu cái đứa con gái mà nó gọi là bạn thân. Cả hai gọi nhau là bạn thân, nhưng một đứa lại có tình cảm với đứa kia, một tình cảm thầm kín, một tình yêu đơn phương. Nó chỉ là một diễn viên giúp con Phương diễn một màn kịch nhỏ, giúp con Phương thoát khỏi sự đeo bám của những thằng khác. Rốt cuộc, thân phận và vai trò nó chỉ có thế, và nó cảm thấy thực sự tủi thân, thực sự.

COMMENTS


Savoie Mont Blanc
Tên

Ẩm Thực cô gái bàn bên Công Nghệ dalat Du Lịch Đà Nẵng Điện Thoại Đời Sống Đơn phương cô bạn thân Game Hoa hồng xanh Học Tập Hội An Laptop Manga Music Như phút ban đầu Phim Sách Tam giác mạch Thế Giới Xe Thời Trang Thủ Thuật truyện ngắn ứng dụng hot
false
ltr
item
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation: Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 6)
Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 6)
Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 6)
https://2.bp.blogspot.com/-wswfv8vm3oU/WhuR49oPy3I/AAAAAAAAEc4/9_Qkz2q6rYI4miJztMRkkFI8qFpbAdvDACLcBGAs/s640/truyen-ngan-don-phuong-co-ban-than-chap6.jpg
https://2.bp.blogspot.com/-wswfv8vm3oU/WhuR49oPy3I/AAAAAAAAEc4/9_Qkz2q6rYI4miJztMRkkFI8qFpbAdvDACLcBGAs/s72-c/truyen-ngan-don-phuong-co-ban-than-chap6.jpg
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/11/truyen-ngan-don-phuong-co-ban-than-chap-6.html
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/11/truyen-ngan-don-phuong-co-ban-than-chap-6.html
true
7605877820623998790
UTF-8
Không tìm thấy bài viết nào XEM TẤT CẢ Xem thêm Trả lời Hủy trả lời Xóa Bởi Trang chủ Trang Bài viết Xem tất cả CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM Chủ đề Lưu trữ Tìm kiếm Tất cả bài viết Không tìm thấy bất kỳ kết quả nào phù hợp với yêu cầu của bạn Quay về trang chủ để xem thêm tin tức mới nhất Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu thứ bảy Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu Thứ bảy Tháng một Tháng hai Tháng ba Tháng tư Tháng năm Tháng sáu Tháng bảy Tháng tám Tháng chín Tháng mười Tháng mười một Tháng mười hai Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 just now 1 phút trước $$1$$ phút trước 1 giờ trước $$1$$ giờ trước Hôm qua $$1$$ ngày trước $$1$$ tuần trước hơn 5 tuần trước Followers Follow NỘI DUNG MẤT DẠY Chia sẻ để đọc nội dung Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy