Truyện ngắn: Hoa hồng xanh (Chap 6)

Truyện ngắn: Hoa hồng xanh (Chap 6)

Truyện ngắn: Hoa hồng xanh (Chap 6)

- Ơ, anh Tùng... Trang há hốc mồm ngạc nhiên khi thấy thằng Tùng, rồi nó quay qua nhìn Nhung, không nói gì cả.
- Anh... là gì của Nhung ? - thằng Tùng nhìn tôi, nó hơi ấp úng và ánh mắt đầy ngờ vực.
- Tôi...
- Bộ anh bị điếc hả ? Anh ấy là người yêu tôi - cái địt, bố chưa kịp nói mà.
- Em đừng đùa anh nữa - nói rồi thằng Tùng cầm tay con Nhung, nó cười gượng gạo, kiểu không tin những gì Nhung nói.
- Bỏ ra.
Nhung cố vùng vẫy thoát khỏi cái nắm tay của thằng Tùng. Tay còn lại, nó càng siết lấy chặt tôi hơn. Tôi thật sự đéo biết chuyện gì đang xảy ra cả. Và rồi em quay qua, ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe ẩn chứa cả một thế giới bí mật đó đang nhìn tôi, van xin, và nài nỉ. Đúng vậy, đôi mắt đó như thể đang van xin tôi hãy cứu lấy cô ấy, không hiểu sao lúc đó tôi lại đọc được hết những gì mà đôi mắt em nói. Tôi kéo em lại và cầm lấy tay thằng Tùng :
- Thật xin lỗi, nhưng nếu anh đến để ủng hộ cửa hàng thì chúng tôi rất hoan nghênh.
- Im đi, chuyện của mày à ?- nó quát lên.
- Xin lỗi nhưng anh đang làm Nhung đau...
- Nhung.. anh sai rồi. Em đừng như vậy được không. Nó không phải người yêu em đúng không ? Em yêu anh, em cũng biết là anh yêu em thế nào mà....
- Đủ rồi. Anh im đi.
- Không. Nghe anh nói đi mà.
Nó kéo tay Nhung mạnh hơn, tay tôi đang nắm tay Nhung còn bị kéo theo mà. Nhung đang khó chịu lắm, thằng Tùng liên tục kéo tay em còn em thì vẫn nhìn tôi. Nét mặt em bi thảm, đôi mắt đượm buồn càng giống như đang van xin tôi. Em cố níu người lại để không bị lôi về phía thằng Tùng, và rồi, một tia tuyệt vọng bắt đầu chém thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp ấy của em. Một sự tuyệt vọng tôi chưa từng thấy bao giờ cả. Đâu đó, có ai đang bảo tôi hãy làm gì đi, con tim tôi điên cuồng và loạn xạ, nó hối thúc tôi, càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
- Nhung... nghe anh nói đi...
Chưa đợi thằng Tùng nói dứt câu, tôi cầm lấy tay nó hất ra khỏi tay Nhung. Tôi kéo em lại gần, như một phản xạ, em bất ngờ xoay người về phía tôi. Tay tôi giữ nhẹ phía sau gáy, và môi chạm môi ngay giữa ánh mắt tức tối của thằng Tùng. Dòng người đã dừng lại nhịp độ vội vàng và hối hả, họ đứng tụm lại đông như kiến ở trước tiệm hoa, người chụp hình người chỉ chỏ. Thằng Tùng chết lâm sàn và đứng im nhìn tôi, bất lực. Tôi không biết nữa, không biết tại sao tôi lại làm vậy. Tôi kéo em lại và hôn em, thật lâu. Em trợn to mắt lên nhìn tôi, ánh mắt vẫn đong đầy sự tuyệt vọng và nỗi buồn, nhưng cơ thể em lại thả lỏng và không chống cự. Khi nhịp tim của tôi và nhịp đập hơi thở của em hòa vào làm một, tự nhiên tôi thấy có gì đó thật khó nói, tôi đang có lỗi với Trang sao ? Phải rồi, Trang, chết mẹ, nó đứng nhìn nãy giờ. Thôi ăn cứt rồi. Tôi vội đẩy Nhung ra, em cúi gầm mặt xuống và đứng khép vào người tôi, đôi mắt lén liếc nhìn thằng Tùng. Thằng này thì cay đắng lắm, nó tức, khuôn mặt nó là cả một chữ TỨC to bỏ mẹ. Nó chết chưa vậy ? Sao đứng im thế ? Tôi quay qua nhìn Trang, em cũng đang nhìn tôi, và nhìn cả Nhung nữa. Có một chút gì đó khó nói trên khuôn mặt của Trang, một ít thắc mắc, một ít tò mò và cũng có một ít buồn. Nhung vội xô thằng Tùng qua một bên, nắm tay tôi rồi kéo tôi chạy, xuyên qua đám đông đang đứng vây quanh nhìn ngắm với một sự hiếu kì và tò mò. Chị Quỳnh vội ra và chào khách, cũng là ánh mắt khó hiểu và tò mò nhìn tôi và Nhung.
***
Con này trâu bò chứ đéo phải người rồi. Nó kéo tôi chạy một mạch ra công viên gần đó, bên cạnh có mấy cái ghế đá. Bây giờ nó mới bỏ tay tôi ra, lững thững ngồi xuống, như một cái xác không hồn. Tôi hiếu kì và cũng có chút lo lắng, đéo biết em bị làm sao nữa. Tôi ngồi xuống cạnh Nhung. Đầu tóc em rũ rượi, đm bình thường nó đẹp lắm mà hôm nay như ma mút nó cũng đéo thèm quan tâm, đờ người ra như xác chết, vẫn là khuôn mặt đau khổ nhưng trắng bệch đi, tái mét, tại vì chạy nên mệt đấy. Tôi lại càng tò mò hơn, những ngón tay của tôi tự nhiên ngứa ngáy. Nó muốn làm cái gì đó để xóa tan cái khung cảnh đáng sợ này thay vì cả hai ngồi im như hai cục tượng. Nhưng không, địt mẹ cái tay mà cũng biết ngại, nó vẫn nằm im ở vị trí cũ. Nhung ngồi im đéo nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào một hướng cố định dưới đất, đéo biết nó nhìn gì luôn. Tôi thấy tội nó lắm, tự nhiên nó khóc nữa chứ. Đang ngồi im không nhúc nhích, mấy giọt nước mắt của nó tự chạy ra khỏi khóe mi rồi lăn dài xuống thật vô tư. Vẫn cái thần thái như lúc đầu, em vẫn để im như vậy, đôi mắt em đã quá buồn và tuyệt vọng, em không buồn quan tâm đến mọi thứ xung quanh nữa. Tay tôi như có ai giật giật, địt mẹ khó chịu vãi. Nó cứ giật lên giật xuống, các dây thần kinh cũng loạn xạ ngứa ngáy hết cả lên. Tôi chịu đéo nổi nữa. Hít một hơi thật dài để lấy lại bình tĩnh, tôi khẽ chạm nhẹ vào bên tóc mái đang bù xù của em, kéo qua vành tai và vuốt xuống. Nó vẫn ngồi im và khóc. Nước mắt nó còn nhiều hơn hồi nãy. Tôi bối rối không biết làm gì, tiện tay tôi đưa lên lau luôn mấy giọt nước mắt của nó. Lúc này nó mới giật mình, quay lại nhìn tôi. Buồn lắm kìa, không biết diễn tả sao cho mấy ông hiểu nữa. Dưới hàng mi cong vút đó, hai hạt nhãn trong đôi mắt em in rõ hình ảnh của tôi, sâu thẳm và huyền bí. Em khẽ nắm lấy tay tôi rồi bỏ ra khỏi mặt. Tôi hiểu là tôi mới làm gì đó đéo đúng, nắm chặt tay lại và bỏ em ra. Chưa kịp làm gì tiếp theo thì nó dựa đầu vào vai tôi :
- Cho em mượn... một lát được không. Em xin anh, hãy ngồi im như vậy...
Tôi không nói gì cả. Nó cũng đéo quan tâm là tôi có nói gì hay không. Nó cứ tự nhiên như đồ ở nhà ấy, dựa vào vai tôi, im lặng, và khóe mắt lại ươn ướt, dưới tiếng xì xào của hàng cây, dòng xe đang tít còi ỉnh ỏi, nắng buổi sớm thi nhau lọt vào từng kẽ lá, rọi xuống chiếc ghế đá ở công viên, có hai con người, lặng lẽ ngồi bên nhau và không nói gì. Nhưng hơi thở và nhịp tim, lại đồng điệu đến kì lạ.
***
- Em về rồi nè - tôi lề mề đi vào nhà, thở dài, ô hôm nay tôi đéo bị ăn chửi.
- Về rồi hả ? Bé Nhung đâu ? - chị Quỳnh mặt buồn hiu, hỏi tôi.
- Em chở nó về rồi.
- Ừ. Chị mới nghe Trang kể chuyện của Nhung xong.
- Ủa vậy à ? Em cũng không biết nó bị làm sao nữa.
- Thằng nhóc hồi sáng là người yêu cũ của Nhung thì phải. Quen nhau 4 năm rồi, thằng này ngoại tình mà bé Nhung biết. Nhưng nó vẫn tha thứ và tiếp tục. Đéo hiểu sao mẹ thằng nhóc này lại phản đối rồi chửi nhỏ này thậm tệ, kêu là Nhung quen Tùng vì Tùng giàu các kiểu gì đấy. Nói chung là chị nghe sơ sơ vậy.
Bây giờ thì tôi cũng hiểu sơ sơ về thế giới đầy bí ẩn của em rồi. Một cảm giác bị phản bội đi cùng với sự sỉ nhục nhân phẩm và danh dự. Nếu tôi là em, có lẽ tôi cũng không thể nào vui vẻ như cách em đã làm được. Nhung hôm nay tôi thấy không phải là Nhung bánh bèo nhí nhảnh mà tôi biết nữa. Khác xa nhau hoàn toàn. Có phải là em cố gắng để che đi nỗi đau mà em đã từng chịu không ? Tôi chưa yêu ai, tôi cũng chưa quen ai lâu như vậy ? Tôi không hiểu cảm giác của em, nhưng tôi đoán, em buồn và đau lắm. Em đau, còn hơn cái sự nhục nhã mà em chịu. Một cô gái như em, lẽ ra không nên chịu những tổn thương như vậy, à không, em không đáng để bị tổn thương như vậy. Là em xui, hay do đàn ông trên đời đều khốn nạn như vậy ? Tôi thở dài, và rút điếu thuốc ra hút. Ít khi tôi hút thuốc lắm, trừ khi buồn. Lúc trước thì nhớ Trang, buồn quá nên hút. Giờ không nhớ Trang, vẫn buồn, thế là lại hút.
- Mai em nghỉ làm hai ba hôm gì đó nha Hiếu ?
- Hả ? Làm gì ?
- Cái địt cụ mày là em tao mà mày ngu như chó thế ? - đm Khánh.
Chị Quỳnh vẫn tuyệt nhất, cười nhẹ nhàng với tôi :
- Thằng nhóc này chả hiểu tâm lý gì cả.
- Là sao ạ ?
- Sao sao cái địt cụ mày. Biết mày ngu thế tao đã vứt mày ngoài bụi chuối chứ đéo nhặt mày về rồi.
Ơ đm thằng này, chửi thì hay lắm.
***
Sáng hôm sau, Nhung vẫn đi làm như bình thường. Từ xa cũng đã thấy, con bé gượng cười như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy, vô tư và yêu đời. Nhưng đôi mắt của em, nó vẫn luôn phản bội em. Liệu em có biết điều đó không, cô gái ngốc ?
- Ơ, sao anh đứng đây ? - nó ngạc nhiên khi thấy tôi.
- Lên xe đi.
- Hả ?
- Đã bảo lên xe rồi mà.
- À... dạ.
- Từ từ, đợi tí - tôi lấy cái nón bảo hiểm rồi đội cho nó - rồi lên xe đi.
Con nhỏ ngơ ngác như bò đội nón, chuẩn mẹ luôn rồi. Nó trèo lên xe, tôi phóng thẳng một mạch luôn. Chạy ra tới ngoại ô SG rồi, nó mới vỗ vai tôi tiếp :
- Anh, mình đi đâu vậy ? Không về coi tiệm hoa mới à ?
- Không.
Bố biết thừa mày đang phịu cái mặt xuống rồi chửi bố chứ gì. Con ôn con láo toét. Đi được một đoạn nữa, nó lại réo lên :
- Mình đi xa lắm rồi đấy, anh chở em đi đâu thế.
Tôi bóp chặt tay thắng dừng xe lại :
- Vũng Tàu.
- Gì cơ ?
- À, thế xuống xe đi bộ về nhé.
- Ơ nhưng mà...
- Thời gian của em, bây giờ, tất cả đều là của anh hết.

Tôi kéo ga thật mạnh làm con nhỏ giật bắn người, ôm tôi thật chặt. Tự nhiên tôi thấy vui và bình yên quá. Tôi đang đi làm nhiệm vụ mà chị Quỳnh giao cho tôi, có thể tạm gọi là vậy. Nhưng không hề có một chút sự khó chịu hay trách nhiệm gì cả, chỉ đơn giản, là tôi thấy đoạn đường này hôm nay thật đẹp. Cả khi Nhung đang ngồi sau xe tôi nữa, bình yên và hạnh phúc quá. Tôi chưa bao giờ cảm thấy như vậy trước đây cả, dù khi thấy Trang thì tôi cũng chưa từng có cái cảm giác này. Tôi không biết gọi nó là gì cả, nhưng chắc chắn các bạn biết. Gọi là gì nhỉ ? À, rung động, chính là cái mà các bạn gọi là sự rung động đấy. Mùa xuân đang về, hay là lòng tôi vui như đón tết ?

COMMENTS


Savoie Mont Blanc
Tên

Ẩm Thực cô gái bàn bên Công Nghệ dalat Du Lịch Đà Nẵng Điện Thoại Đời Sống Đơn phương cô bạn thân Game Hoa hồng xanh Học Tập Hội An Laptop Manga Music Như phút ban đầu Phim Sách Tam giác mạch Thế Giới Xe Thời Trang Thủ Thuật truyện ngắn ứng dụng hot
false
ltr
item
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation: Truyện ngắn: Hoa hồng xanh (Chap 6)
Truyện ngắn: Hoa hồng xanh (Chap 6)
Truyện ngắn: Hoa hồng xanh (Chap 6)
https://3.bp.blogspot.com/-W_1qOFi-2Rw/WgzseLt5ekI/AAAAAAAAEXc/BvTYeV4N28I5Z93i9F6fkdY60QdYplmLwCLcBGAs/s640/truyen-ngan-hoa-hong-xanh-chap6.jpg
https://3.bp.blogspot.com/-W_1qOFi-2Rw/WgzseLt5ekI/AAAAAAAAEXc/BvTYeV4N28I5Z93i9F6fkdY60QdYplmLwCLcBGAs/s72-c/truyen-ngan-hoa-hong-xanh-chap6.jpg
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/11/truyen-ngan-hoa-hong-xanh-chap-6.html
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/11/truyen-ngan-hoa-hong-xanh-chap-6.html
true
7605877820623998790
UTF-8
Không tìm thấy bài viết nào XEM TẤT CẢ Xem thêm Trả lời Hủy trả lời Xóa Bởi Trang chủ Trang Bài viết Xem tất cả CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM Chủ đề Lưu trữ Tìm kiếm Tất cả bài viết Không tìm thấy bất kỳ kết quả nào phù hợp với yêu cầu của bạn Quay về trang chủ để xem thêm tin tức mới nhất Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu thứ bảy Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu Thứ bảy Tháng một Tháng hai Tháng ba Tháng tư Tháng năm Tháng sáu Tháng bảy Tháng tám Tháng chín Tháng mười Tháng mười một Tháng mười hai Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 just now 1 phút trước $$1$$ phút trước 1 giờ trước $$1$$ giờ trước Hôm qua $$1$$ ngày trước $$1$$ tuần trước hơn 5 tuần trước Followers Follow NỘI DUNG MẤT DẠY Chia sẻ để đọc nội dung Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy