Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 3)

Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 3)

Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 3)

- Nè, xong rồi đấy - tôi chạy về nhà rồi thay quần áo.
- Haha, thích nhé ?
- Đồ điên.
- Thế mày đã gắn định vị lên người nó chưa ?
- Rồi.
- Vậy được. Để anh làm việc tí, mày cứ nghỉ ngơi đi.
Chắc là ổng gửi mail phản hồi với thằng thần kinh kêu tôi đi lấy ADN của Kim Anh, tôi cũng đéo quan tâm cho lắm. Thôi gọi cho em Trang rủ đi chịch xoạc các kiểu nào :
- Alo, em hả ?
- Anh...
- Em rảnh không ?
- Anh à ? Em có chuyện muốn nói với anh, mình gặp nhau một lát được không ?
Hihi con bé này, cũng thật là biết cách làm cho người khác tò mò. Tôi đồng ý liền, tắm rửa sạch sẽ rồi ăn mặc thật đẹp trai, tôi chạy đến một quán cf sang chảnh.
- Anh, anh tới lâu chưa ?
- À anh mới tới thôi.
Tôi biết thể nào hôm nay tôi cũng sẽ chịch nó, chưa bao giờ nó từ chối cho tôi chịch cả. Nhưng mà những ngày này thường thì nó sẽ xài hết tiền hôm trước tôi đưa, hoặc điện thoại hư, hoặc là xe hư. Đơn giản vl, cầm một cục tiền đi sửa đồ cho em là được chịch rồi. Người đâu mà đáng yêu thế không biết. À mà tôi có nên nói thẳng ra là Trang ơi mình chịch nhau không nhỉ ? Mọi lần toàn là em nó quyến rũ tôi nhưng tôi thích, hôm nay nó chả quyến rũ tôi gì cả. Cứ ngồi im nhìn tôi. Mà thôi mình là con trai mà, mình nên mở lời trước :
- Trang à...
- Mình chia tay đi anh.
Bùm bùm bùm. Thằng đéo nào đấm vào đầu tôi mấy phát thế ? Nụ cười và sự phấn khích, hí hửng của tôi vụt tắt hết. Tiếng sét đánh ngang qua tai tôi, mọi thứ ù đi, vang theo từng chữ : mình... chia... tay... đi... anh...
- Em... nói gì vậy ? - tôi gượng cười, giả vờ như không nghe thấy gì cả.
- Mình chia tay đi anh. Em hết yêu anh rồi.
Địt con mẹ, ngay lúc này đây tôi chỉ muốn hét lên thật to. Tại sao, tại sao lại chia tay hả Trang ? Đang yên đang lành, đéo có chuyện gì xảy ra, tự nhiên em nói một câu khiến trái tim tôi tan nát. Em hết yêu tôi ? Hay em tìm được mối khác ngon hơn tôi thế ? Em cần gì ? Không phải em chỉ cần tiền thôi sao ? Tại sao, những gì tôi cho em vẫn không đủ để em yêu tôi hả Trang ? Em chia tay tôi, ngay sau khi em cầm tiền tôi đưa em trong quán bar hôm trước ? Và em bảo em hết yêu tôi à ? Khốn nạn, địt mẹ khốn nạn thật. Từng dòng suy nghĩ, nó tự đấu tranh với nhau trong đầu tôi. Tôi bất ngờ, choáng váng. Tôi muốn hỏi tại sao, tôi muốn nghe lời giải thích từ em. Nhưng không, còn đéo gì để giải thích đâu. Quá rõ ràng rồi. Em hết yêu, ok mình chia tay. Cay đắng thật, mối tình đầu của tôi, thật là khốn nạn.
- Em xin lỗi anh nhiều lắm, cảm ơn anh trong thời gian qua đã quan tâm...
- Im đi - tôi nói trong sự mệt mỏi, một giọng nói yếu đuối.
- Anh à, em xin lỗi.
- Nói xong chưa ?
- Rồi anh sẽ tìm được người khác tốt hơn em thôi. Em xin lỗi anh nhiều lắm.
Nói rồi nó đứng dậy quay đi, đm chia tay mà còn xin lỗi, lỗi lỗi con cặc. Thế sao đéo nói ngay từ đầu, để rồi chơi nhau cho chán rồi bỏ.
Tôi lặng người đi, ngồi im và suy tư. Mắt cay xè vì khói thuốc, tôi hít một hơi thật sâu rồi thở dài. Đời như lồn. Tôi chạy xe tới một quán bar để uống rượu.
Bùm chát bùm chát, bùm bùm chát, a diu de điiiiiiiiii - nhạc quán bar đấy, tôi thích sự ồn ào như thế này, nó làm tôi quên đi những phiền muộn. Có người sẽ chọn sự yên tĩnh, có người chọn cái gì đấy đéo biết. Còn tôi, thích sự ồn ào và nào nhiệt.
Tôi ngồi xuống quầy bar, nốc rượu như một thằng khát nước. Lòng trống rỗng, buồn chứ, thằng nào thất tình mà đéo buồn cho được. Buồn thì làm đéo gì bây giờ, uống thôi cho hết buồn. Đấy, thế là tôi lại uống tiếp, rượu bia đéo gì nhạt vãi cả lone.
- Alo alo, mày đang ở đâu đấy ?
- Em đang ở uống rượu ở quán bar này nè.
- Đm, đợi tao tí tao ra chơi với.
- Ừ.
Anh Khánh gọi điện cho tôi. Chắc là ổng làm xong việc rồi đây mà. Tôi ngồi lai rai, nhìn ngắm linh tinh ngồi đợi ổng tới. Lúc buồn mà có thằng nào ngồi nói chuyện chung cũng vui hơn ngồi một mình. Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, mấy em chân dài chân ngắn nhảy nhót, úi giời ngon thế. Giờ mình tự do rồi, chả lẽ mình lại gạ địt bọn nó luôn nhỉ. Nhưng chẳng hiểu sao nhìn bọn nó tôi cũng đéo có hứng thú gì hết.
- Ê, anh tới rồi nè.
- Ờ, uống mấy ly với em đi.
- Sao thế, nhìn mày như thằng thất tình haha.
- Như cái đéo gì nữa, tôi mới bị đá rồi.
- Hả ? Thật à ? Khi nào thế ?
- Vừa xong luôn.
- Sao vậy ? Mày không cho nó tiền à ?
- Tiền à ? Tôi đã cho nó hết những gì nó muốn rồi. Nó muốn bao nhiêu có thể nói với tôi cơ mà ? Nhưng đéo, đéo có. Chỉ là em hết yêu, em hết yêu đấy. Đơn giản chưa ?
Ông Khánh ngồi im, tôi cũng ngồi im trong cái không gian nhấp nháy ánh đèn và đầy tiếng ồn áo vui nhộn :
- Thôi đừng buồn nữa. Loại đấy cũng không đáng đâu. Trên đời này còn đầy gái mà.
- Cũng không buồn lắm, chỉ thấy hơi tiếc thôi.
- Tiếc gì thế ?
Tôi không nói gì cả. Tiếng nhạc vẫn đập vào tai, vào đầu tôi. Tôi tiếc gì à ? Tiếc tiền chăng ? Hay là tiếc vì tôi đã quá ngu khi quen em ? Tôi biết em thích tiền, tôi biết mọi thứ về con người em. Nhưng tôi vẫn quen em. Để rồi bây giờ, khi em đá tôi, thì tôi lại thấy hơi tiếc ? Tiếc gì thì kệ mẹ nó đi, tôi cũng đéo biết. Tôi ngồi đó tới khuya, say mềm. Đéo biết trời đất là gì nữa.
- Ê này, giờ anh phải đi đón chị Quỳnh. Để anh bắt xe cho mày về nhé. Xe mày cứ gửi tạm ở đây đi.
- Thôi đéo cần. Ông đi đâu thì ông cút luôn đi. Tôi tự xử được.
- Ờ vậy nha, bái bai.
Lão Khánh chạy đi đón crush của ông rồi. Lúc này mới thấy mình thật hãm lồn. Trước giờ mình quen Trang, chỉ giống như một sự mua bán đơn thuần. Vốn dĩ ngay cả những hành động, cử chỉ nhỏ nhất của một cặp tình nhân cũng đéo có. Tất cả đều là một sự trao đổi công bằng. Càng nghĩ lại càng buồn. Tôi vứt xe ở quán, lê thê đi bộ trong cơn say.
Tôi đi như người mẫu nổi tiếng, hết lượn bên này rồi lượn bên kia, tôi còn đéo biết tôi đi đâu nữa. Vừa đi vừa cười, vừa nhìn ngắm phố phường. Say rượu đi bộ công nhận thích thật. Tôi lại lang thang đi tiếp, đi theo bản năng thôi. Ô, mấy cái đoạn đường này quen vãi. Có phải đường về nhà mình không nhỉ ? À đúng là đường về nhà mình rồi. Thế nhà mình ở đâu vậy kìa ? Xem nào. Số mấy ta, đm nhà mình số mấy nhỉ. Mình nhớ nó ở đoạn này mà ?
Loạng choạng một hồi, tôi buồn nôn quá đéo chịu nổi nữa. Tôi tấp đại vào đâu đấy để giải quyết, à cái cổng nhà này quen quen, chắc là nhà mình.
- Ọe ọe ọe, đù má phê vl.
Tôi ngồi xuống, ói phát hết luôn. Cảm giác khó chịu và bực tức trong người cũng đỡ hẳn. Thay vào đó là cái cảm giác thỏa mãn, từ cổ họng xuống bụng. Rồi từ bụng đẩy ngược lại lên cổ họng phun trào ra ngoài. Tạo cho con người ta thích thú sảng khoái. Đm ông nào nhậu say mà đi ói mới thấy nó phê.
- Aaa, này, anh là ai mà ngồi trước nhà tôi thế. Ê ê, anh làm gì đấy hả ?
- Ọe ọe - đm đang phê, câm mồm đi con ôn con kia. À mà giọng nghe quen phết, thôi kệ mẹ mày - ọe ọe.
- Này, cái tên biến thái này - nó hét lên rồi đá tôi một phát lăn mẹ ra đất.
Tôi lồm chồm bò dậy, lấy tay quệt mồm cho sạch sẽ, rồi căng con mắt ra nhìn nó, mặt vẫn lừ đừ :
- Ơ anh.....
- Anh cái đéo. Cô là ai ? Đây là đâu ?
Chắc tại khi say tôi đẹp trai hay sao mà con nhỏ sau khi thấy mặt tôi thì sắc mặt và giọng nói liền thay đổi, nhưng vẫn rất là hãm :
- Anh hàng xóm à ? Anh bị sao thế này.
- Hàng xóm nào ?
- Em nè, em là Kim Anh nè.
- À Kim Anh hả em, hề hề - thì ra là con nhỏ hàng xóm. À mày chửi bố biến thái con chó. Tao nhớ mặt mày rồi. Ọe ọe.
- Anh có sao không ? Mà nhà anh bên kia anh lại ói qua bên nhà em là sao ?- vừa nói nó vừa vỗ cái lưng tôi, đm nhẹ tay thôi đau đau - ọe ọe.
- Nhà tôi, bên kia à ?
- Đúng rồi.
Tôi lại loạng choạng đi qua cái phía mà nó bảo đấy là nhà tôi. Loay hoay một hồi cũng đéo biết làm sao.
- Chết rồi, mật khẩu nhà tôi số mấy nhỉ ?
- Làm sao em biết được.
- Đéo nhớ số mấy nữa. Thôi kệ đi - nói rồi tôi bò ra đất, vươn vai trong cơn phê. Thích vãi, đm nãy ngồi mỏi hết cả lưng.
- Này anh, anh nằm đây cảm lạnh thì sao, anh, anh....
- Khò... khò..... tôi ngủ luôn. Đéo biết gì nữa.
Đoạn này kể ngôi của Kim Anh nha.
- Anh...anh ơi - tôi gọi mà thằng lone hàng xóm nó đéo phản ứng. Chắc nó say mẹ rồi quá. Chán thật, con trai gì mà vô duyên. Đã ói ra cổng nhà ngta rồi còn nằm ra đường thế này nữa. Cho anh chết.
Kệ mẹ ổng nằm ngoài, tôi vào nhà, đóng cửa lại. Tắm giặt cái cho sạch sẽ. Tắm xong rồi hihi. Không biết ổng còn nằm đó không ta ?
Tôi mở cửa ra xem thử, đm ổng vẫn bò ra đất ngủ, má trông ghét thật chứ.
- Ê, này, dậy đi.
- Yên nào.
Ơ cái ông này, vô duyên thế. Tôi mặc kệ ông đấy.
- Này hai anh chị kia, khuya rồi còn làm trò gì ngoài này thế. Có tránh ra cho người ta đi không ?
Chết mẹ rồi, ổng cứ nằm thế này thì biết làm sao.
- Nè anh, dậy đi dậy đi - tôi đá người ổng.
- Nhanh lên đi, mất thời gian quá...
- Dạ dạ con xin lỗi chú.
Má bực mình thật. Tôi cắn răng, kéo ổng vào trong nhà tôi để cho người ta đi qua đường. Ghét vãi. Tôi vứt ổng nằm ngoài ghế luôn.
- Anh nên cám ơn tôi đấy, nếu không phải tôi xinh đẹp tốt bụng, thì anh đã chết ngoài kia rồi.
- Ừm, ngoàm ngoàm ngoàm, chẹp chẹp.
Ông này, ngủ mà cũng vô duyên thúi.
Tôi kệ mẹ ổng, chạy vào phòng nằm ngủ.
Đùng đùng đùng.
Đm cái đéo gì nữa vậy, cái thằng cha vô duyên này. Tôi chạy ra ngoài phòng khách xem thử. Thằng cha hàng xóm nó ngủ mà nó văng cái tay vỡ luôn bình hoa trên bàn rồi. Huhu cái bình đó tui mới mua luôn đó, anh có biết nó đắt lắm không huhu. Tôi chạy lại đá vào người ổng mấy cái :
- Đồ vô duyên, đồ... đồ biến thái...
- Khụ khụ khụ...
- Lạnh chứ gì, không cho đắp chăn luôn - tôi kéo cái chăn của ổng ra.
- Khụ khụ khụ...
- hihi, cho chết.
Tôi lại đi vào phòng.
- Khụ khụ khụ
Không biết ổng có sao không nhỉ ? Say như vậy chắc dễ cảm lạnh lắm. Nhưng mà, ai bảo ổng ói ra nhà mình. Mình cho ngủ nhờ là tốt lắm rồi. Ừm đúng, kệ ổng.
Nghĩ vậy, tôi hít một hơi thật sâu, thở dài rồi bật dậy.... cầm cái chăn ra cho ổng....
- Tại tui tốt bụng biết chưa ? Ông may mắn lắm đó.
- Nhoàm nhoàm, khò khò khò.
- Ngủ cũng vô duyên, hihi.
Tôi cười rồi lấy cái khăn chườm lên trán của ổng. Hết quậy hẳn luôn. Thế là tôi ngủ một giấc cho tới sáng.
Rồi mày hết vai nhé con chó. Tới lượt tao.
Đm hôm qua say quá đéo biết trời đất gì. Nay dậy đau hết cả đầu. À mà khoan, nhà ai thế này... tôi đang vu vơ suy nghĩ thì con nhỏ Kim Anh bước ra, đm là mày à ?

- Đây là đâu ? Tại sao tôi lại ở đây, aaaaa

COMMENTS


Savoie Mont Blanc
Tên

Ẩm Thực cô gái bàn bên Công Nghệ dalat Du Lịch Đà Nẵng Điện Thoại Đời Sống Đơn phương cô bạn thân Game Hoa hồng xanh Học Tập Hội An Laptop Manga Music Như phút ban đầu Phim Sách Tam giác mạch Thế Giới Xe Thời Trang Thủ Thuật truyện ngắn ứng dụng hot
false
ltr
item
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation: Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 3)
Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 3)
Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 3)
https://2.bp.blogspot.com/-dr1AAb5Il78/Wh9d_XPoxaI/AAAAAAAAEeo/OU-JNGBeYr0ZzQpwxN5SysXtoqe2uginwCLcBGAs/s640/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap3.jpg
https://2.bp.blogspot.com/-dr1AAb5Il78/Wh9d_XPoxaI/AAAAAAAAEeo/OU-JNGBeYr0ZzQpwxN5SysXtoqe2uginwCLcBGAs/s72-c/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap3.jpg
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/11/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap-3.html
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/11/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap-3.html
true
7605877820623998790
UTF-8
Không tìm thấy bài viết nào XEM TẤT CẢ Xem thêm Trả lời Hủy trả lời Xóa Bởi Trang chủ Trang Bài viết Xem tất cả CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM Chủ đề Lưu trữ Tìm kiếm Tất cả bài viết Không tìm thấy bất kỳ kết quả nào phù hợp với yêu cầu của bạn Quay về trang chủ để xem thêm tin tức mới nhất Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu thứ bảy Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu Thứ bảy Tháng một Tháng hai Tháng ba Tháng tư Tháng năm Tháng sáu Tháng bảy Tháng tám Tháng chín Tháng mười Tháng mười một Tháng mười hai Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 just now 1 phút trước $$1$$ phút trước 1 giờ trước $$1$$ giờ trước Hôm qua $$1$$ ngày trước $$1$$ tuần trước hơn 5 tuần trước Followers Follow NỘI DUNG MẤT DẠY Chia sẻ để đọc nội dung Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy