Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 14)

Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 14)

Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 14)

Từ hôm đó, con Phương không qua nhà thằng Vũ nữa. Trên lớp, thằng Vũ và con Phương cũng không nói chuyện với nhau, thằng Dương thì có, nhưng nó chỉ nói qua loa vài câu, có lẽ nó cũng hiểu chuyện, và nó không nên tấn công tình cảm con Phương lúc này. Đôi lúc thằng Vũ nhìn trộm con Phương với đôi mắt thất vọng và buồn bã, nó muốn kể cho con Phương nghe hết sự thật, nhưng sự tức giận và buồn bã đã ngăn chặn nó mở miệng. Thằng Dương biết chuyện, thằng Hòa cũng thế, nhưng chẳng thằng nào kể, vì thằng Vũ không cho phép. Suy cho cùng, nói ra con Phương cũng không tin, mà có tin thì cũng là sự tổn thương lớn. Nó đã tát đứa bạn thân của nó để tin người nó yêu, nếu biết rằng người nó yêu mới chính là kẻ nói dối chứ không phải thằng bạn nó thì nó tự dằn vặt bản thân đến nhường nào. Bọn nó lại chẳng có bằng chứng, nói khơi khơi, con Phương sẽ nghĩ là tụi nó hợp sức chia rẽ tình cảm con Phương và thằng Quân vì lợi ích riêng.
Nhưng không cần bọn nó nói, một tuần sau con Phương đã biết chuyện. Nguyên nhân là từ miệng con Vy nói ra. Chả là con Vy có đứa bạn học buổi chiều, và con bạn của nó là bạn thân của con Quyên. Hóa ra con Quyên quen thằng Quân đã được một tuần, nhưng nhìn cái cách bọn nó thể hiện tình cảm giữa chốn đông người thì ai cũng nghĩ là phải lâu hơn. Cũng phải, con Quyên dạn dĩ hơn con Phương nhiều, con Phương nhút nhát, nó hiền và trong sáng hơn con Quyên. Nhưng theo lời thằng Hòa thì thằng Quân thường sẽ chia tay con này, rồi mới quen với con khác, nhưng lần này nó lại bắt cá hai tay, chắc nó đã vớ được hai con cá béo. Con Quyên khoe với con bạn thân của nó về thằng Quân, con này cũng thuộc dạng mê trai, thèm soái ca và chắc có phần ghen tị với con Quyên, nó đi kể với con Vy để thể hiện cái sự ghen tị đó. Nhưng con Vy nhận ra đó là thằng Quân, và nó đi kể với con Phương. Ban đầu con Phương cũng chẳng tin, nhưng khi con Vy chụp đoạn tin nhắn giữa nó với con kia thì con Phương không nghi ngờ gì nữa. Nó tin ngay, và nó sốc.
Hay thật, một đứa cố gắng chứng minh thì lại bị cho là lừa dối và ăn một cái tát, đứa còn lại đi hóng hớt tám chuyện mà lại được tin cậy. Con Phương cảm thấy đau đớn và có cảm giác bị phản bội. Vì thằng Quân, vì người nó yêu mà nó đã tát thằng bạn thân đẹp trai của nó, nó đã không tin tưởng bạn mình, nó đã tuyên bố không là bạn với với thằng Vũ nữa, nó hối hận. Và nó tức giận, nó căm phẫn, cảm giác khi bị người yêu mình lừa dối và cảm giác ghen tuông hòa vào nhau nó kinh khủng ghê gớm. Con Phương bỏ học ngay giữa chừng để chạy về, tất nhiên là bỏ học trong giờ ra chơi. Nó phóng xe điện tới nhà thằng Quân. Nhà thằng Quân ở tận trên Thanh Khê. Từ trường nó lên Thanh Khê là một quãng đường dài, nhưng con Phương mặc, nó đang rất đau khổ và tức giận. Nhà thằng Quân nằm trong một cái hẻm nhỏ đủ để xe ô tô đi lọt. Cổng nhà màu xanh biển, những chùm hoa giấy rủ xuống, thò ra ngoài. Con Phương bấm chuông một hồi dài. Nghe tiếng chuông, có một người đàn ông bước ra. Ông ta khá to, bụng phệ, mặt đỏ phừng phừng và khò khè, người nồng nặc mùi rượu. Ông ta loay hoay khổ sở với cái chìa khóa, mở một hồi, ông ta kéo cửa ra. Ổng nhìn chằm chằm vào con Phương, hỏi lớn, giọng ông ta như gầm:
- Mày là đứa nào?
- Dạ... con là bạn của anh Quân - Con Phương có vẻ hơi sợ cái giọng của ông ta - Cho con hỏi có anh Quân ở nhà không ạ?
- Đéo có, cút đi.
- Dạ... bác có biết ảnh... đi đâu không ạ?
- Đéo biết, cái thứ con hoang ấy, địt mẹ nó mà về đây tao đánh chết. Học không lo học, suốt ngày chơi bời. Mẹ nó, tao kêu nó đi mua chai rượu cũng trốn đi cho được. Tao mà không say thì chết mẹ nó với tao.
- Dạ vậy thôi chào bác con về ạ
- Ờ cút cút đi, mà mày nó thấy nó thì kêu nó về cho tao.
- Dạ
- À mà nè, trong số những đứa từng đến đây chơi mày là đứa đẹp nhất đó con ạ, hôm bữa cũng có một con bé tới đây. Bọn nó hú hí rầm rầm trong phòng, tao nghe mà cũng ngứa quá. Phải chi mẹ nó đừng có bỏ đi theo thằng khác.
Nói rồi, ông ta bỏ vào trong, không thèm đóng cửa. Con Phương phóng xe về, trong đầu nó nghĩ đến những thứ đen tối nhất ẩn chứa trong câu của người đàn ông khi nãy ( chỗ này mấy ông tự hiểu 😂😂 ). Nó rùng mình và ghê tởm khi nhớ lại thằng Quân cũng từng ngỏ lời mời nó về nhà chơi. Nhưng nó từ chối, vì xa, và vì trời cũng đã tối, nên con Phương hẹn để hôm sau, và xin địa chỉ nhà thằng Quân, vì vậy hôm nay nó mới mò ra. Con Phương tức giận, ghê tởm, ghen tuông và đủ thứ cảm xúc tiêu cực khác dâng lên trong người nó. Nó không về nhà ngay, mà xách xe đi kiếm thằng Quân ở những nơi mà nó nghĩ thằng Quân có thể đến. Net, quán cà phê, quán bi-da,quán trà sữa, quán nhậu. Thằng Quân từng đưa con Phương đến quán nhậu một lần, nhưng nó không chịu nổi cái mùi thuốc lá và mùi rượu mà thằng Quân đưa nó uống. Con Phương giống thằng Vũ, ghét cay thuốc lá và rượu, thằng Vũ chỉ uống bia thôi. Nhưng giờ đây, thằng Vũ đã tập hút thuốc lá, bởi vì nó nghĩ đấy là liều thuốc thần giúp nó kiềm hãm và chế ngự cái tình cảm và nỗi đau khổ sục sôi trong lòng nó. Dù càng kiềm chế, mắt nó càng chảy nước, mũi nó càng cay và nó nốc bia càng nhiều.
---------------------
"Gao ồ, tục mi cặp cha lề, gao ồ...."
- Alo! Mày hả Dương
- Ờ tao nè, sủa đi em.
- Con Phương lên bệnh viện rồi, mày tới đó nhanh lên, cái bệnh viện mới xây chỗ Cao Thắng á.
- Ơ cái địt chuyện gì thế?
- Tao không biết, mẹ nó mới gọi tao, lên nhanh đi
- Ờ từ từ đợi tao tí.
Thằng Dương mặc vội cái quần jean, choàng thêm cái áo khoác đen rồi nhảy lên xe, phóng vù tới bệnh viện. Tới nơi, nó đã thấy thằng Vũ đứng sẵn. Vừa thấy nó, thằng Dương đã mở máy:
- Con Phương bị gì vậy mày?
- Nó bị ngất giữa đường do say nắng. Người ta đưa nó vào đây. Họ kêu nó đi nắng, lại còn dắt bộ cái xe điện kia nữa. Chắc kiệt sức nên ngất đi
- Địt mẹ cái xe điện nó nặng vãi nồi thế mà nó dắt bộ cũng hay, bố con điên.
- Thì bởi thế, nó nằm trong phòng ấy kìa, chưa tỉnh.
- Thôi vô thôi coi xem đã.
Mẹ con Phương đang ngồi trên ghế, hai tay bà nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nó. Bên cạnh là mẹ thằng Vũ đang vỗ vai an ủi bà. Con Phương nằm trên giường, mắt nhắm nghiền lại, nó đang truyền một bịch nước to tổ bố nối với cánh tay nó bằng một đường truyền dài. Thằng Dương lễ phép chào:
- Dạ cháu chào hai bác.
- À Dương hả cháu - Mẹ thằng Vũ nói - Cháu lấy ghế ngồi đi.
Mẹ con Phương không nhìn thấy thằng Dương. Bà chỉ nhìn con bà, với đôi mắt lo âu và đầy nỗi muộn phiền, đôi mắt ấy đã từng khiến cho bao chàng trai cùng quê si mê và đêm đêm lại mang đàn sang hát lên những câu ca tỏ tình. Đôi mắt xinh đẹp ấy, long lanh ấy được truyền lại cho con Phương. Giờ nó tiếp bước mẹ nó, tiếp tục con đường khiến bao chàng trai gục ngã dưới chân khi chỉ biết ngắm nhìn đôi mắt xinh đẹp và long lanh.
- Thôi, hai đứa ngồi chơi đi, mẹ ra ngoài mua cho con Phương ít cháo nha Vũ. Nó tỉnh lại thì nhớ lau mặt cho nó.
- Dạ.
Nói rồi, mẹ thằng Vũ đi ra ngoài. Hai thằng kia cũng chẳng biết làm gì, bọn nó hết ngồi trầm ngâm ngắm con Phương, đi vòng vòng trong phòng rồi lại ngồi trầm ngâm. Chợt, ông bác sĩ đi vào. Mẹ con Phương và bọn nó vội đứng lên. Ông bác sĩ lật lật mấy tờ giấy hồ sơ đang cầm, nhìn một lúc rồi nói:
- Nguyễn Lê Khánh Phương hả? Ừm bị ngất do say nắng, mệt mỏi và mang vác vật nặng. Chỉ cần nghĩ ngơi tẩm bổ và truyền hết bịch nước này là được. À mà, hình như cô bé đang mang thai, cái thai cũng được 3 tháng rồi, có vẻ như cô bé cũng chẳng biết là mình có thai.
"Bùm bùm bùm". Ơ... cái đéo gì vậy, B52 thả bom à? Hay sấm dội ? À không, trời nắng bỏ mẹ, sấm đâu ra. Ơ... sao thế này.... sao xung quanh mờ vãi lồn thế? Đây là đâu...? Ơ địt mẹ...
Thằng Vũ dường như mất kiểm soát cơ thể, nó ngả ngửa ra sau. Thằng Dương vội đỡ cái thân thể như con trâu của nó. Mắt nó mờ đi, mồ hôi túa ra như tắm. Mẹ con Phương cũng đứng không vững, nhưng bà bám được vào cái giường để khỏi ngã. Ông bác sĩ nói tiếp:
- Không nên cho cô bé hoạt động mạnh, cơ thể nó vốn rất yếu, có thể sẽ ảnh hưởng đến thai nhi và cả cô bé nữa. Nhớ chăm sóc cho thật tốt.
Nói rồi, ổng đi ra. Ổng đi nhanh như cơn gió độc vậy. Đến thật nhanh mang theo tin dữ cho 3 con người trong căn phòng rồi lại lướt đi.
Từ lâu, thằng Hòa đã cảnh báo thằng Vũ về thằng Quân, và chính thằng Vũ cũng linh cảm sẽ có chuyện không hay xảy ra. Nó đã lo sợ một ngày con Phương sẽ gặp chuyện này, và cuối cùng cái điều mà nó lo sợ cũng đã đến, vì vậy, thằng Vũ không ngạc nhiên, bởi nó đã linh cảm từ trước. Tim nó bị xé ra từng mảnh nhỏ, chua xót và đau đớn. Và giờ nó cảm thấy lo, nó lo cho tương lai của con Phương. Nó sẽ phải sống như thế nào? Thằng Quân có chịu trách nhiệm với cái thai hay không? Càng nghĩ, nước mắt nó càng rơi, một cảm giác còn hơn cả đau đớn mà ngay cả tác giả cũng chẳng biết miêu tả thế nào, ép thật mạnh, quặn thắt trái tim thằng Vũ lại. Nó khụy gối xuống, mặt thẩn thờ. Nước mắt chảy dài thành dòng, người nó run lên, cái sự thật khó chấp nhận này đang khiến ba con người trong căn phòng ngã quỵ . Không cần nói cũng biết mẹ con Phương đau khổ thế nào, bà cố dùng chút sức ít ỏi của mình, đến bên giường bệnh ôm con mà khóc.
Thằng Vũ đột ngột chạy ra khỏi bệnh viên, leo lên xe và phóng đi như một thằng điên, để thằng Dương ở lại an ủi bà Quỳnh. Nó đi tìm thằng Quân, không phải để đánh nó, mà là để thông báo và để bắt nó chịu trách nhiệm về đứa con trong bụng con Phương. 17 tuổi với cái thai 3 tháng trong bụng, cuộc đời em, tương lai em giờ đây bị giam cầm và kìm hãm bởi chính tình yêu và sự ngu muội của em. Em đã trót trao thân mình cho tên sở khanh, để rồi giờ đây em mang trong mình giọt máu của hắn. Em vẫn nằm đó, chưa tỉnh dậy. Không biết em sẽ vui vì một sinh linh sẽ ra đời hay buồn vì bản thân mình đã không biết giữ trọn trinh tiết. Em buồn một, người yêu em buồn mười, không phải người được em đáp lại tình cảm, mà chính người đã không dám nói tình cảm của mình với em. Em trong sáng và ngây ngô như cô bé khăn đỏ, em bị sói lừa mà cứ tưởng đó là bà ngoại, em không nhìn ra được bộ mặt thật của tên đó, và giờ em phải trả giá cho cái sự ngây thơ của mình. Tội nghiệp em.

Thằng Vũ đi lùng sục hết tất cả các quán nhậu, lùng sục những nơi nó nghĩ thằng Quân sẽ ở đó. Nhưng không, chẳng có một chút dấu vết nào. Kiếm thằng Quân không có, nó về nhà. Vứt cái xe ở trước cửa, nó ngồi bệt xuống đất và bắt đầu khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc, nó đã khóc quá nhiều vì một đứa con gái, quá nhiều cho một mối tình đơn phương. Nó cắn môi thật chặt để cố không phát ra tiếng nấc, cắn thật mạnh, và môi nó bật máu lúc nào không hay.

COMMENTS


Savoie Mont Blanc
Tên

Ẩm Thực cô gái bàn bên Công Nghệ dalat Du Lịch Đà Nẵng Điện Thoại Đời Sống Đơn phương cô bạn thân Game Hoa hồng xanh Học Tập Hội An Laptop Manga Music Như phút ban đầu Phim Sách Tam giác mạch Thế Giới Xe Thời Trang Thủ Thuật truyện ngắn ứng dụng hot
false
ltr
item
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation: Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 14)
Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 14)
Truyện ngắn: Đơn phương cô bạn thân (Chap 14)
https://2.bp.blogspot.com/-sZ0op-T8gt8/WDVJkqlj1hI/AAAAAAAAByo/Uyemf_ABaYIOv6Cqp_Ppm-c2286BzKAvwCPcBGAYYCw/s640/Phat-hon-voi-nhung-dia-diem-dep-me-man-trong-MV-moi-cua-Quang-Vinh-002.jpg
https://2.bp.blogspot.com/-sZ0op-T8gt8/WDVJkqlj1hI/AAAAAAAAByo/Uyemf_ABaYIOv6Cqp_Ppm-c2286BzKAvwCPcBGAYYCw/s72-c/Phat-hon-voi-nhung-dia-diem-dep-me-man-trong-MV-moi-cua-Quang-Vinh-002.jpg
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/12/truyen-ngan-don-phuong-co-ban-than-chap-14.html
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/12/truyen-ngan-don-phuong-co-ban-than-chap-14.html
true
7605877820623998790
UTF-8
Không tìm thấy bài viết nào XEM TẤT CẢ Xem thêm Trả lời Hủy trả lời Xóa Bởi Trang chủ Trang Bài viết Xem tất cả CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM Chủ đề Lưu trữ Tìm kiếm Tất cả bài viết Không tìm thấy bất kỳ kết quả nào phù hợp với yêu cầu của bạn Quay về trang chủ để xem thêm tin tức mới nhất Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu thứ bảy Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu Thứ bảy Tháng một Tháng hai Tháng ba Tháng tư Tháng năm Tháng sáu Tháng bảy Tháng tám Tháng chín Tháng mười Tháng mười một Tháng mười hai Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 just now 1 phút trước $$1$$ phút trước 1 giờ trước $$1$$ giờ trước Hôm qua $$1$$ ngày trước $$1$$ tuần trước hơn 5 tuần trước Followers Follow NỘI DUNG MẤT DẠY Chia sẻ để đọc nội dung Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy