Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 11)

Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 11)

Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 11)

Tôi với Kim Anh vội đuổi theo lão kia. Vì là nhân vật phụ nên tạm đặt tên là A đi. Hình như lão biết bọn tôi đuổi theo hay sao mà cứ lạng qua lạng lại như thằng say rượu ấy.
- Đi nhanh lên, sao em đi chậm thế ?
- Rồi rồi.
Chiếc xe rẽ vào một cái hẻm, địt mẹ vắng tanh như chùa bà Đanh. Trông kinh dị thật. Con ôn con thì cứ ngồi réo tôi phải chạy theo, mệt đéo tả được. Đột nhiên bọn nó dừng xe lại rồi xuống xe. Lôi ra mỗi thằng một cây gậy sắt dài vãi cả lone. Chúng nó quay ra đằng sau rồi chạy xồng xộc tới chỗ của tôi với Kim Anh. Đm mình đứng trong xó mà sao nó thấy hay vậy ta ?
- Là đứa nào ? - bọn nó hét lên.
- Chạy thôi chạy thôi - nói rồi tôi dắt tay con nhỏ chạy đi. Mà người nó cứng vãi. Kiểu nửa muốn chạy nửa lại không muốn chạy.
Má tức thật, tôi chạy mẹ mất, kệ mẹ nó. Bọn kia chạy xộc tới lôi đầu Kim Anh vào trong :
- Bỏ tôi ra - con nhỏ hét lên.
- Này cô em, sao lại đi theo bọn anh thế ?
- Mấy người không phải có tật giật mình hay sao ?
- Hehe, em nói gì vậy, anh không hiểu.
- Lúc nãy tôi hỏi trúng rồi nên ông không trả lời chứ gì ? Chắc chắn là ông nghỉ việc không đơn giản như vậy.
- Đó là chuyện của tao. Đừng có nhiều chuyện quá, không tốt đâu.
Con nhỏ quay lưng đi về thì bọn nó chặn lại :
- Ế, đi đâu thế ?
- Tôi sẽ viết bài tố cáo mấy người. Cứ đợi đi.
- Này, trông em cũng xinh quá đấy. Em phóng viên ạ.
- Bỏ ra, Hiếu ơi cứu chị...
- Hehe, đi với bọn anh một đêm đi, mai em sẽ có nhiều thứ để viết lắm đấy - nói rồi thằng A tiến lại chỗ Kim Anh, lấy cái tay hất cằm con nhỏ lên.
Con này cũng lì vãi đái, hất mẹ tay lão ra rồi chửi thẳng vào mặt :
- Bỏ tôi ra đi. Khôn hồn thì tránh ra nếu không tôi hét lên bây giờ...
- Ú òa, sợ quá đi à, huhu...
- Mấy người...
- Đã bảo là đi theo anh đi. Anh sẽ giúp em viết bài thật hay hehe...
Con nhỏ quỳ xuống, tái mặt lại. Mắt rưng rưng rồi nhắm tịt lại, hét thật to :
- Hiếu ơi cứu chị...
Bụp bụp, bốp bốp bốp...
Sau tiếng hét, con nhỏ mở mắt ra. Đám người trước mặt nó ngã lăn ra đất. Chỉ còn một tên áo đen bịt mặt kín mít đứng hùng dũng ở đó. Đm chính là tôi đấy, mẹ biết ngay con lone này sẽ lên cơn phê cần mà. Tôi phải chạy đi biến hình ngay. May quá vẫn kịp.
- Mày... sao mày ở đây ? - bọn nó nhìn tôi chằm chằm.
- Không biết - dứt câu, tôi cho mỗi thằng một đấm vào mồm.
Từ đâu chạy ra thêm một đám y như bọn này nữa, tay cầm vài con dao với vài cây gậy, địt mẹ y như phim hành động Hàn Quốc. Lao vào người tôi, tôi lùi lại kéo Kim Anh đứng dậy, tôi đứng trước con nhỏ. Cứ thằng nào lao tới, tôi né, rồi đạp nó. Né né, đạp tiếp. Con nhỏ đứng sau lưng tôi vừa khóc vừa hét ầm lên như bão về miền Trung. Im mẹ mồm m đi xem nào, điếc hết cả tai.
Bỗng nhiên có ba thằng lồn chạy từ ba phía khác nhau lao vào người tôi. Tôi đạp được một thằng ra thì hai thằng còn lại, một thằng lao vào tôi còn một thằng lao vào Kim Anh. Tôi kéo con nhỏ về phía tôi rồi ôm chặt nó lại, đạp thằng lao tới tôi văng ra. Thằng kia lao tới người Kim Anh dơ con dao ra, thì lúc đó tôi đã đứng chắn trước mặt nó rồi nên đéo để ý, nó đâm tôi một nhát vào sau gáy, đúng chỗ hôm bữa tôi bị đâm. Địt con mẹ, vì con ôn con này mà tôi bị đâm hai nhát rồi. Nó đâm cái phịch phát rồi đạp tôi lăn ra đất đè lên người Kim Anh. Tôi gượng dậy, bẻ tay nó lấy con dao rồi đâm luôn vào bả vai nó, xong lấy chân tôi đạp nó té vào đám người kia.
Nhỏ Kim Anh thấy tôi chảy máu thì lại hét ầm lên tiếp, vừa khóc vừa run sợ. Môi thì lắp ba lắp bắp. Lúc này vai tôi đau nhức, tôi ngửi thấy mùi tanh nồng nặc. Máu đặc quánh lại rồi chảy ra càng lúc càng nhiều. Bọn kia bị tôi đấm cho sấp ml rồi, bò lăn lê ra đất. Tôi túm đầu thằng A dậy , cố lấy lại cái vẻ lạnh lùng mặc dù người đang đau bỏ mẹ ra ấy :
- Mày... muốn chết theo kiểu nào ?
- Em xin anh... em sai rồi. Em lạy anh tha cho em đi. Anh muốn bao nhiêu ? Anh cần bao nhiêu anh cứ nói... em xin anh tha cho em...
Từ phía xa, có tiếng xe cảnh sát ò í e chạy lại phía tôi, tôi đấm cho nó một phát thật mạnh khiến nó bò ra đất bất động. Tôi cởi áo còn dính máu ra, lau khô vết máu rồi kéo Kim Anh chạy sâu vào trong, chạy mất tích con mẹ nó luôn. Công an tới tóm bọn ml kia lại, đương nhiên bọn nó đéo biết tôi rồi. Chạy thật xa vào tít trong con hẻm nhỏ xíu, tôi chạy đéo nổi nữa rồi. Gục xuống trong góc tường rồi thở hổn hển. Tôi tựa lưng vào tường, a đm đau vãi lồn. Máu lại bât đầu chảy ra đặc sệt tiếp, vị tanh lại nồng nặc. Con ôn con giờ mới chịu nín, tay nó cuống quýt kéo lưng tôi ra rồi sờ sờ, nó rối. Nó biết phải làm gì đó để tôi đỡ chảy máu nhưng nó rối quá, nó cứ sờ sờ rồi khóc, đéo biết làm gì cả.
Địt mẹ, đừng có sờ nữa con chó, đau bỏ mẹ ra ấy.
- Anh... có sao không vậy ? Huhu.
- Không sao, ngồi nghỉ lát là được...
- Anh... chảy máu rồi kìa, tôi.... tôi... huhu
- Im coi. Ồn quá...
- Xin lỗi. Anh đã cứu tôi hai lần rồi. Còn vì tôi mà bị người ta đâm nữa, tôi...
- A đau đau, bỏ cái tay thối ra xem nào...
- À... xin lỗi...
- An toàn rồi đấy, cô về nhà đi.
- Còn anh thì sao ?
- Không sao đâu.
- Tôi... tôi nên làm gì để cảm ơn anh đây.
- Phiền vãi. Đi về đi.
Nói rồi tôi loạng choạng đứng dậy rồi lủi đi mất. Con nhỏ cố đuổi theo tôi nhưng không được, vì trình tôi cao hơn nó mà.
Tôi chạy vào chỗ nào không có người, mặc đại bộ đồ nào đó rồi vứt bộ đồ tôi đang mặc vào thùng rác. Giờ này xóm này đi làm hết hay sao đéo có bóng người thế này. Mà thôi kệ, tôi chạy thẳng tới bệnh viện gặp Tùng. Lát sau, lão Tùng gọi cho lão Khánh nên lão chạy vội tới chỗ tôi :
- Bác sĩ, Hiếu nó bị sao vậy ?
- Vết dao đâm vào bả vai trúng chỗ cũ. Vì cơ địa tốt nên không ảnh hưởng nhiều lắm. Yên tâm đi.
Lão Khánh thở phào nhẹ nhõm, hai thằng chúng nó chạy vào trong giường bệnh của tôi, lão Tùng nhăn mặt :
- Cậu làm gì mà ăn rồi bị đâm hoài vậy ? May là nó đâm vào vai, ngộ nhỡ nó đánh trúng não, thì việc điều trị sẽ vô vọng lắm đấy. Cậu phải thật chú ý vào, nếu không tôi cũng bó tay...
- Xin lỗi bác sĩ. Tôi sẽ chú ý hơn.
Nói rồi nó quay đít đi luôn. Lão Khánh ngồi xuống cạnh tôi thì thầm :
- Mày làm gì ra nông nỗi này vậy ?
- Còn đéo phải vì Kim Anh nhà ông à ?
- Trời đụ, lại đánh nhau à ?
- Ờ, đéo phải vì nó nhiều chuyện thì tôi đã đéo nằm đây rồi.
- Không sao là tốt rồi.
- Mà ông đi đâu từ qua tới giờ thế ?
- Hê hê, anh bận công chuyện mà.
- Bận cái đéo. Em út thì sắp chết, ở đó gái với chả gú. Ngứa hết cả mắt.
- Hê hê bình tĩnh nào. Bác sĩ dặn rồi đấy, mấy ngày nay mày cứ nghỉ ngơi đừng có đi lung tung. Phía bên kia để anh lo.
- Ờ. Mà thôi em muốn về nhà, nằm trong bệnh viện khó chịu quá.
- Ừ.
Lão Khánh đưa tôi về nhà nằm nghỉ. Không biết con ôn con kia có sao không nhỉ ? Tôi vừa mở cổng thì con nhỏ cũng mở cổng ra nhìn tôi, mặt nó biến sắc luôn.
- Này, hồi sáng anh chạy đi đâu vậy ?
- À... tôi... tôi đi báo cảnh sát - vừa nói tôi vừa nhăn mặt lại.
- Anh cũng biết cách trốn quá nhờ. Cũng may tôi không bị sao. Nếu không tôi sẽ ghét anh cả đời này...
- Vậy... cô không sao chứ ?
- Đã bảo là gọi chị rồi mà.
- Ừ thì chị. Khổ thật, thế chị không sao chứ ?
Nói đến đây nó tủm tỉm cười cười :
- Cũng may là có người đến cứu tôi. Nghĩ lại anh ấy đúng là thần hộ mệnh của tôi mà.
- Thế à ?
- Không nói chuyện với anh nữa. Tôi đi đây.
Nó chạy đi mất, tôi cũng chui vào trong nhà ngủ nghỉ. Hôm sau tôi xin nghỉ không đi làm. Ở nhà nguyên một ngày đéo biết làm gì cả. Lại thêm một ngày nữa, tôi cũng không đi làm. Mệt bỏ mẹ ra làm cái đéo gì nữa.
Sáng hôm đó, tôi dậy sớm pha tách cà phê ngồi hút thuốc cho nó khỏe người, bật tivi xem hai ngày nay mình đéo ra khỏi nhà có gì hot không. Chưa kịp bật tivi thì lão Khánh từ đâu chạy như ăn cướp về phía tôi, ném cho tôi tờ báo :
- Đọc đi.
Tôi cầm tờ báo lên xem có gì mà lão hốt hoảng thế ? Vừa nhìn vào đã thấy cái tiêu đề to đùng :
" Ghost - ác quỷ của thế giới ngầm. Tôi đã được gặp anh, cảm ơn anh "
Văn chương như củ lone. Đm con này ngu như chó, có cần viết báo cảm ơn không trời ?
- Này, Newdays đang là tờ báo hot nhất hôm nay chỉ vì đưa tin chú mày đấy.
- Má nó bị điên hay sao không biết ?
- Lại sắp nổi tiếng rồi haha. Có khi bọn nó sẽ tới kiếm Kim Anh để dụ mày ra đấy.
Tôi sực nhớ ra, vội đứng dậy :

- Chết mẹ, nó gặp nguy hiểm rồi...

COMMENTS


Savoie Mont Blanc
Tên

Ẩm Thực cô gái bàn bên Công Nghệ dalat Du Lịch Đà Nẵng Điện Thoại Đời Sống Đơn phương cô bạn thân Game Hoa hồng xanh Học Tập Hội An Laptop Manga Music Như phút ban đầu Phim Sách Tam giác mạch Thế Giới Xe Thời Trang Thủ Thuật truyện ngắn ứng dụng hot
false
ltr
item
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation: Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 11)
Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 11)
Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 11)
https://1.bp.blogspot.com/-W80X8D3S3D4/WjSYdceBREI/AAAAAAAAEhc/QBKgX-cvumQ9HuQ-f81r0MeVkjjB8TOogCLcBGAs/s640/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap11.jpg
https://1.bp.blogspot.com/-W80X8D3S3D4/WjSYdceBREI/AAAAAAAAEhc/QBKgX-cvumQ9HuQ-f81r0MeVkjjB8TOogCLcBGAs/s72-c/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap11.jpg
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/12/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap-11.html
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/12/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap-11.html
true
7605877820623998790
UTF-8
Không tìm thấy bài viết nào XEM TẤT CẢ Xem thêm Trả lời Hủy trả lời Xóa Bởi Trang chủ Trang Bài viết Xem tất cả CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM Chủ đề Lưu trữ Tìm kiếm Tất cả bài viết Không tìm thấy bất kỳ kết quả nào phù hợp với yêu cầu của bạn Quay về trang chủ để xem thêm tin tức mới nhất Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu thứ bảy Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu Thứ bảy Tháng một Tháng hai Tháng ba Tháng tư Tháng năm Tháng sáu Tháng bảy Tháng tám Tháng chín Tháng mười Tháng mười một Tháng mười hai Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 just now 1 phút trước $$1$$ phút trước 1 giờ trước $$1$$ giờ trước Hôm qua $$1$$ ngày trước $$1$$ tuần trước hơn 5 tuần trước Followers Follow NỘI DUNG MẤT DẠY Chia sẻ để đọc nội dung Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy