Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 4)

Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 4)

Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 4)

- Anh dậy rồi à ?
- Đây là đâu ? Sao cô lại ở đây ?
- À, chuyện đó...
- Cô... tối qua cô làm gì tôi rồi.
- Này, anh nên cảm ơn tôi vì đã chứa chấp một tên say xỉn như anh đấy. Người đâu mà vô duyên.
- Tôi say rượu thì liên quan gì đến cô ?
Nhỏ lườm tôi :
- Hôm qua là ai ói ra cổng nhà tôi, còn nằm ra đường không cho ai đi qua nữa chứ. Thật là...
- Không phải tôi.
- Mà thôi bỏ đi, anh dậy rồi thì làm ơn đi ra khỏi nhà tôi giùm cái. Đã không cám ơn rồi còn....
Từ từ, chết mẹ rồi. Hình như nó nói đúng thì phải. Khung cảnh tối qua bắt đầu hiện về từng đoạn, từng đoạn một. Thôi xong, đúng con mẹ nó rồi. Mất hết cả mặt mũi nữa chứ.
- À... tôi....
- Sao ? Nhớ ra chuyện tối qua rồi chứ gì ?
- Ừ hihi.
- Đồ thần kinh.
Mẹ mày, hôm mày mang bánh qua cho tao với hôm nay khác hẳn nhau luôn. Cái thứ nghiệt súc.
Tôi lại nghĩ lại vài chuyện tối qua. Nhỏ Trang chia tay tôi. Nhưng chuyện đó không làm tôi buồn lâu được, thôi kệ đi, đàn bà là những niềm đau. Gái trên đời còn đầy, vốn dĩ em đến bên tôi chỉ vì tiền, giờ có mối khác ngon hơn thì em bỏ tôi thôi. Chỉ trách mình ngu, không có gì đáng buồn cả.
- Này, nghĩ gì thế ? - tôi giật mình khi con nhóc Kim Anh gọi tôi.
- À, không có gì ?
- Có phải anh thích tôi không thế ? - nó nhìn tôi, ánh mắt đầy ngờ vực.
- Cô bị điên à ?
- Không phải nhanh vậy chứ ? Tôi mới chỉ tặng anh có hộp bánh thôi mà ? Tại tôi dễ thương à ? Hay tôi có điểm gì cuốn hút anh ?
- Đồ thần kinh. Tránh xa tôi ra.
- Này, bao nhiêu nhà anh không chọn, anh lại chọn nhà tôi thế ? Anh cố tình làm vậy để được vào nhà tôi hả ?
Đm con này trí tưởng tượng phong phú thế ? Bố biết đéo đâu đây là nhà mày. Nó tự nói xong tự trợn mắt lên :
- Chết rồi, không được. Anh có âm mưu gì thế ?
- Cô điên à ?
- Không. Anh đi ra khỏi nhà tôi đi. Đi đi nhanh lên - vừa nói nó vừa đạp tôi lia lịa.
- Rồi biết rồi.
Đm, tự nhiên đau đầu quá. Con phò này bỏ thuốc mê mình hả. Nó đạp tôi có mấy phát thôi mà tôi đau với mệt rã rời, ngất con mẹ nó luôn.
Khi tỉnh dậy, tôi đã đang nằm trong bệnh viện rồi. Nhỏ Kim Anh với anh Khánh cũng có mặt ở đây. Ơ đm, sao mình ở trong này nhỉ ?
- Bác sĩ, bác sĩ, em tôi tỉnh rồi. - anh Khánh hốt hoảng.
- À anh tỉnh rồi hả. Anh thấy trong người thế nào ?
- Dạ bình thường ạ.
- Não anh bị tổn thương. Cùng với đó là có chuyện buồn gì đó bất ngờ xảy ra khiến anh ngất đi. Cũng không có gì đáng lo ngại cả, nhưng mà hạn chế cảm xúc buồn lại, nó sẽ có lợi cho việc lấy lại kí ức lúc nhỏ của anh.
- Vâng ạ.
- Cảm ơn bác sĩ Tùng.
- Đây là bạn gái anh hả ? - nói rồi thằng Tùng nhìn về chỗ Kim Anh.
- À, chúng tôi chỉ là hàng xóm thôi - Nhỏ Kim Anh cười trừ.
- Vậy à ? - thằng Tùng cười cười với Kim Anh rồi nhìn anh Khánh - hi vọng mọi người giúp đỡ Hiếu nhé, đừng để cậu ấy buồn quá.
- Vâng ạ.
- Vậy tôi xin phép về trước - đm về thì về mẹ đi, còn quay qua nhìn gái. Chưa thấy tao đi với gái bao giờ à ?
Phù, thế là xong. Nằm trong bệnh viện khó chịu vãi. Lão Khánh lon ton chạy đi làm thủ tục xin xuất viện cho tôi. Đm màu mè vãi lone. Trong lúc chờ đợi thì con ôn con kia nó vẫn ngồi đây với tôi.
- Không có gì nữa thì cô đi về đi.
- Này, anh bị mất trí nhớ à ?
- Không biết.
- Vậy nếu gặp chuyện buồn là anh hay đau đầu lắm hả ?
- Ờ...
- Xin lỗi anh nhé. Có phải tại tôi làm anh buồn......
Đm con hâm này, mày tuổi đéo gì nói chuyện với tao. Tôi thở dài nhìn nó rồi đéo nói gì. Tôi đoán là nó sẽ khóc lóc và xin lỗi tôi ngay.
- Mà không đúng, tôi cho anh ngủ nhờ rồi. Mắc mớ gì anh lại buồn tôi ?
- Ơ...
- Thôi đi, coi như tôi là người tốt. À còn nữa, bỏ cái chuyện thích tôi đi. Tôi sẽ không thích mấy người say xỉn rồi ói vào nhà người khác đâu.
- Ơ...
- Ơ cái gì mà ơ. Vậy nhé, tôi đi về đây. Tại anh mà hôm nay tôi nghỉ làm đấy.
Nói rồi nó đứng dậy quay đít đi luôn. Mồm tôi tròn xoe, ơ con này hay nhể. Tưởng nó xin lỗi, ai ngờ nó ca một bài cải lương rồi quay đít ra đi lạnh lùng. Mà đm bố đã kịp nói câu nào đâu ?
Chán thật, trên đời này còn lắm đứa kì lạ ghê. Đợi anh Khánh làm thủ tục xong, bọn tôi về nhà. Não bệnh chứ người có bệnh đéo đâu. Qua giờ mình chẳng khởi động rồi, phải tìm cái gì làm để giãn gân giãn cốt thôi.
- Ê Khánh, đánh nhau không ?
- Thôi đi, mày lo ở nhà nghỉ ngơi nhé. Tao đi có việc đây.
- Ơ, đi đâu thế ?
- Hihi, còn đi đâu nữa... thế nhá.
Nói rồi ổng chạy thẳng một mạch đến chỗ chị Quỳnh, hôm nay bả lên trường dạy thêm piano. Nói là trường nhưng nó kiểu như là trung tâm học nhạc vậy thôi. Anh Khánh đứng thập thò ngoài cửa, nhìn trộm chị Quỳnh qua những ô kính.
- Ơ xin lỗi, anh là....
- À.. tôi... tôi... lão Khánh giật mình khi thấy mấy đứa nhân viên của trung tâm đi ngang qua - tôi muốn học thêm lớp này ?
- À thì ra là thế ? Đây là lớp của cô Quỳnh, lớp này là lớp nâng cao. Nếu anh muốn học thì có thể đăng kí học lớp cơ bản trước.
- Cũng được. Nhưng tôi muốn cô Quỳnh dạy cho tôi.
- Vâng, được chứ. Vậy anh đi theo em.
Vì một phút lỡ mồm mà ông Khánh phải đi học thêm, haha ngu như chó. Lão Khánh hí hửng xuống dưới đăng kí lớp học thêm rồi ngồi đợi chị Quỳnh xuống.
- À chị ơi, có cái lớp nào chỉ có một mình tôi với một mình cô Quỳnh không ?
- À, cái đó... học phí sẽ cao hơn những lớp....
- Không thành vấn đề. Vậy cho tôi ngồi vào cái lớp đấy đi, hihi.
Đm, nói chuyện cũng thấy ngu rồi. Đéo hiểu sao làm được hacker hay thật.
Anh Khánh ngồi một lúc thì chị Quỳnh cũng xuống :
- À cô Quỳnh, đây là học viên mới đăng kí học thêm lớp piano. Anh ấy yêu cầu học một mình.
Lão Khánh nhìn chị Quỳnh rồi cười. Bả lườm ổng cái rồi đi luôn. Như một thói quen, anh Khánh vẫn luôn là người đưa đón chị Quỳnh đi học, đi làm từ rất lâu rồi. Nhưng bọn con gái đôi khi nó hãm lone đéo chịu đc. Ừ tao đi xe cùng mày, tao đi ăn cùng mày nhưng tao đéo thích mày. Mình chỉ là bạn, dù mày có tán tao thì mình vẫn là bạn. Nhưng mày rủ tao đi ăn tao vẫn đi. Đm thế đấy, tôi nghiệp ông anh tôi. Lão chở chị Quỳnh về thẳng nhà. Từ phía xa, đã nghe thấy tiếng chửi bới ầm ĩ :
- Con đàn bà này, mày đi chết đi - vừa nói, ông chú đằng kia vừa đè bà thím ra đạp mấy phát.
- Con tiện nhân, tiền đâu ? Tiền mày giấu ở đâu rồi ?
- Tôi không biết. Tiền anh lấy hết rồi, làm gì còn đồng nào ?
- Á à mày còn chối à ? Đưa tiền đây, nhanh lên - ổng lôi cổ bà thím dậy, tát mấy phát. Vừa tát vừa hỏi tiền đâu tiền đâu. Bà thím chỉ biết khóc lóc chống cự. Anh Khánh chở chị Quỳnh vừa về đến đầu ngõ, nghe tiếng người, chị Quỳnh nhảy vội xuống xe rồi xà vào đám đông :
- Ba à, thôi đi - chị Quỳnh đẩy ông chú kia ra rồi đỡ thím này dậy.
- À Quỳnh, mày về rồi hả ? Nói cho ba biết, tiền mẹ con để ở đâu rồi ?
- Tôi đã nói là hết rồi mà.
- Á à còn dám chối à ? Mày...
- Thôi đi - nói rồi chị Quỳnh đẩy ổng ra, móc vội cái bóp lấy mấy tờ 500k đưa ổng- Đây, đủ chưa ?
- Hehe, vậy có phải ngoan không ?
Nói rồi ông già loạng choạng đi khuất, để lại hai mẹ con của chị Quỳn ngồi ôm nhau khóc. Chị Quỳnh đỡ bà già vào trong nhà rồi quay ra ngoài. Anh Khánh vẫn đứng đó, khung cảnh này đã quá quen thuộc với anh Khánh rồi. Lão không lấy làm ngạc nhiên, lần nào cũng vậy, càng như vậy, lão càng yêu chị Quỳnh hơn. Không phải chị Quỳnh không thích anh Khánh, nhưng hiện tại có quá nhiều thứ phải làm khiến chị Quỳnh không thể chấp nhận tình cảm của anh Khánh được. Chị Quỳnh lê thê bước lại :
- Chuyện hôm nay, anh....
- Anh biết rồi, anh sẽ không nói cho ai biết đâu.
- Cảm ơn anh nhé.
Chị Quỳnh ngước lên nhìn anh Khánh, đôi mắt hơi rưng rưng và khuôn mặt ủ rũ, kèm theo một chút xúc động và cảm kích. Đúng rồi, có một người con trai luôn đứng sau lưng chị, nhìn ngắm chị. Có một người con trai yêu chị đến nỗi không quan tâm gia đình chị như thế nào. Có một người con trai, dù cho có chuyện gì vẫn luôn tôn trọng chị, là anh tôi đấy.
***
Trong khi chúng nó đú đởn với nhau thì tôi nằm ở nhà như chó chờ cứt. Địt mẹ buồn đéo chịu được. Tôi mở cái cổng ra rồi vươn vai một cái, chiều tối mẹ nó rồi. Đúng lúc đấy Kim Anh nó cũng mở cổng ra, à nhỏ này hôm nay mặc bộ độ ngắn cụt, kiểu đồ tập thể dục của đám con gái ấy. Xong choàng cái khăn lên cổ :
- Này, đi đâu thế ?
- Tập thể dục. Không thấy hay sao mà hỏi.
Nó cười rồi chạy mẹ mất. Tôi cũng chạy theo nó. Như một sự tò mò và phản xạ tự nhiên thôi, chứ cũng đéo biết sao mình làm vậy nữa :
- Đi đâu thế - nó nhìn tôi rồi hỏi.
- Tập thể dục. Không thấy hay sao mà hỏi.
- Này, anh học theo tôi đấy hả ?
- Làm gì có, chiều nào tôi chả chạy ra công viên tập thể dục. Nó tốt cho não của tôi.
Nó không nói gì cả, chạy thẳng ra công viên, ngồi xuống cái ghế đá lau mồ hôi. Tôi tấp vào quán gần đó mua hai chai nước suối.
- Nè, uống đi.
- Tôi đã bảo là anh đừng có tán tỉnh tôi mà.
Ơ cái địt, thế này là đang tán tỉnh nhau à. Tại bố mày chán thôi chứ bố thèm vào con ôn con này nữa. Thứ ảo tưởng sức mạnh.
- Không uống thì thôi.
- Ê, đưa đây - nói rồi nó đứng dậy chụp lấy chai nước. Đm đã nghiện còn ngại nữa chứ.
- Màu mè - tôi cười nhìn nó, uống xong nó lại lườm tôi.
- Ê, anh bị bệnh gì vậy ?
- Tôi hả ? Tôi bị đẹp trai.
- Đồ điên này. Nhưng mà cũng thật trùng hợp.
- Trùng hợp gì ?
- Trông anh quen lắm, nhưng tôi không nhớ đã gặp anh ở đâu nữa.
- Tôi ở đối diện nhà cô đấy.
- Ai chả biết. Ý tôi không phải vậy ?
- Chứ sao ?
- Ý là có cảm giác gì đó... khó nói lắm.
- Ê, cô thích tôi à ?
- Bị điên hả ? - nói rồi nó chạy đi mất.

- Ê, đợi tôi với. Thích thì nói thích có gì mà ngại. Tôi đẹp trai mà. Ê đợi với....

COMMENTS


Savoie Mont Blanc
Tên

Ẩm Thực cô gái bàn bên Công Nghệ dalat Du Lịch Đà Nẵng Điện Thoại Đời Sống Đơn phương cô bạn thân Game Hoa hồng xanh Học Tập Hội An Laptop Manga Music Như phút ban đầu Phim Sách Tam giác mạch Thế Giới Xe Thời Trang Thủ Thuật truyện ngắn ứng dụng hot
false
ltr
item
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation: Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 4)
Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 4)
Truyện ngắn: Tam giác mạch (Chap 4)
https://4.bp.blogspot.com/-8Sm7OeoFB9c/WiILI639ExI/AAAAAAAAEf0/Xmi1iswsgEs09FPvocSD1Y0rRrAijF-zACLcBGAs/s640/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap4.jpg
https://4.bp.blogspot.com/-8Sm7OeoFB9c/WiILI639ExI/AAAAAAAAEf0/Xmi1iswsgEs09FPvocSD1Y0rRrAijF-zACLcBGAs/s72-c/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap4.jpg
Du lịch leo núi tại Savoie và Haute Savoie - Savoie Mont Blanc Reservation
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/12/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap-4.html
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/
https://www.savoie-mont-blanc-reservation.com/2017/12/truyen-ngan-tam-giac-mach-chap-4.html
true
7605877820623998790
UTF-8
Không tìm thấy bài viết nào XEM TẤT CẢ Xem thêm Trả lời Hủy trả lời Xóa Bởi Trang chủ Trang Bài viết Xem tất cả CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM Chủ đề Lưu trữ Tìm kiếm Tất cả bài viết Không tìm thấy bất kỳ kết quả nào phù hợp với yêu cầu của bạn Quay về trang chủ để xem thêm tin tức mới nhất Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu thứ bảy Chủ nhật Thứ hai Thứ ba Thứ tư Thứ năm Thứ sáu Thứ bảy Tháng một Tháng hai Tháng ba Tháng tư Tháng năm Tháng sáu Tháng bảy Tháng tám Tháng chín Tháng mười Tháng mười một Tháng mười hai Tháng 1 Tháng 2 Tháng 3 Tháng 4 Tháng 5 Tháng 6 Tháng 7 Tháng 8 Tháng 9 Tháng 10 Tháng 11 Tháng 12 just now 1 phút trước $$1$$ phút trước 1 giờ trước $$1$$ giờ trước Hôm qua $$1$$ ngày trước $$1$$ tuần trước hơn 5 tuần trước Followers Follow NỘI DUNG MẤT DẠY Chia sẻ để đọc nội dung Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy